Phần II
- Phấn thoa mặt.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt bình tĩnh đáp. “Tiểu nữ này, không phải đã lui về nghỉ ngơi rồi mà, sao lại còn quay trở ra, thiếu chút nữa là bị nàng ta bắt gặp rồi”.
- Phấn thoa mặt gì? Đưa ta xem nào!.
Đại tiểu thư mỉm cười bước tới, đưa tay ra như thể sắp lấy cái túi nhỏ.
“Trời đất, ta có muốn thì nàng cũng không thể lấy được”, Lâm Vãn Vinh liền cất túi thuốc vào trong ngực áo, cười nói:
- Phấn thoa mặt là phấn thoa mặt, Đại tiểu thư muốn lấy làm gì?
Cao Tù đứng bên cạnh, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh: “Vị Lâm công tử này quả thật quá cường hãn, không phục không được”.
- Lén lén lút lút, vừa nhìn đã biết là mấy thứ đồ không tốt lành gì rồi.
Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng, cười nhẹ liếc mắt nhìn hắn:
- Ta nghe bọn hạ nhân bẩm báo rằng có Từ tiên sinh đến, ta liền tới ngay, ngươi sao không đi nói chuyện với đại nhân?
- Phu nhân và Từ tiên sinh đang nói chuyện ngày xưa, còn ta và Cao đại ca đang nói chuyện…
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc.
Cao Tù vội vàng chen vào:
- Phải đó, phải đó, ta và Lâm công tử đang nói chuyện phiếm, đúng lúc Đại tiểu thư vừa tới.
Đại tiểu thư nghe nói mẫu thân và Từ tiên sinh đang nói chuyện, cũng không vội đi vào, liền đứng ở trong hoa viên nói vài câu với Cao Tù, tựa hồ có chút không yên tâm, mấy lần liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.
Cao Tù cũng là người cơ trí, biết Tiêu Đại tiểu thư và Lâm công tử có việc quan trọng cần bàn, liền vội cáo lỗi nói:
- Ta vào trong phục vụ Từ đại nhân, nhị vị từ từ nói chuyện nhé.
Thấy Cao Tù vào trong nhà, Lâm Vãn Vinh cười cười hỏi:
- Đại tiểu thư, có phải nàng muốn nói chuyện gì với ta không?
Tiêu Ngọc Nhược gật gật đầu, trầm tư một lúc lâu mới lên tiếng:
- Lâm Tam, ngươi có nghe nói đến sự kiện đó không?
- Sự kiện nào? Về cái gì?
Lâm Vãn Vinh nghi hoặc nói:
- Đại tiểu thư, có thể nói rõ hơn một chút được không?
- Đồ ngốc!
Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Chính là việc Lạc tiểu thư muốn chiêu thân, ngươi đã biết chưa?
“Trời đất, đây là lần thứ ba trong hôm nay có người nhắc đến việc này, thế mà tên Tiểu Lạc kia chẳng biết cái gì cả, con bà nó thật tà môn mà!” Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
- Ta có nghe Biểu thiếu gia và Tứ Đức bọn họ nói qua.
Tiêu Ngọc Nhược cắn răng nói nhỏ:
- Thế, ngươi định làm thế nào?
- Làm thế nào là sao?
Lâm Vãn Vinh nói:
- Việc này có quan hệ gì với ta đâu?
Đại tiểu thư thấy thái độ kiên quyết của hắn, khuôn mặt thấp thoáng vài nét hân hoan:
- Cũng đúng, đối với ngươi không có quan hệ gì cả, chúng ta không cần quản tới hỉ sự của nàng ấy.
“Làm sao mà Đại tiểu thư lại có bộ dạng cao hứng như vậy chứ. Lạc tiểu thư có làm gì đắc tội với nàng đâu, sao nàng lại còn mong người ta tới cưới Lạc Ngưng đi là thế nào?” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Nhưng thật ra, việc này hôm nay ta đã hỏi qua Tiểu Lạc, hắn cũng không biết thực hư chuyện này.
- Thật không?
Đại tiểu thư gật đầu:
- Chắc cũng không phải là sự thật. Ta cũng chỉ mới vừa trở về phòng, nghe được mấy đứa nha hoàn tán chuyện với nhau nên mới biết chuyện này thôi.
Bọn gia đinh và nha hoàn trong phủ cũng đã biết rồi à! Câu chuyện này đã trở thành đề tài sốt dẻo rồi đây. Không có lửa sao có khói, chẳng biết việc này là ai truyền ra đầu tiên, có dụng ý gì không đây. Bệnh tình nha đầu Lạc Ngưng này còn chưa lành hẳn, lại lan truyền tin đồn như thế này thì quả thật là đáng thương, khiến cho lão tử xót xa lắm đó.
- Lâm Tam…!
Đại tiểu thư cúi đầu nói nhỏ:
- Nếu việc này là thật, ngươi có đi tới Tái thi hội không?
Nàng nhẹ nhàng hỏi một câu, nhưng vẫn không nghe thấy hắn đáp lời, liền lặp lại một lần nữa, vẫn không thấy hắn phản ứng gì cả. Ngẩng đầu nhìn lên thì đã thấy Lâm Tam đứng ngơ ngẩn nhìn mấy bụi hoa tàn úa trong vườn, không biết là đang suy nghĩ cái gì mà đến câu hỏi của mình dường như cũng không hề nghe thấy.
- Lâm Tam, Lâm Tam…!!
Đại tiểu thư cắn chặt răng kêu lên vài tiếng, Lâm Vãn Vinh mới giật mình tỉnh lại, vội vàng hỏi: