Phần II
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Trình công tử, con người của ta trời sinh nhát gan, ngươi đừng dọa ta a!
Đại tiểu thư giương đôi mi thanh tú, yêu kiều cất giọng:
- Trình công tử, hôm nay là ngươi dẫn nhân chứng tới phủ của ta bắt người, buộc tội Tiêu gia ta tham dự ẩu đả. Nhưng mới vừa rồi ai ai cũng đã thấy, nhân chứng này của ngươi chính miệng thừa nhận hắn chính là tặc nhân đêm qua tham dự vây công Tiêu gia ta, chúng ta bắt hắn có gì không thể? Chẳng lẽ Trình công tử cũng muốn bao che phải không? Trình công tử khí thế hùng hổ, bao che tư đảng, tiêu gia ta tuy là nhỏ yếu nhưng cũng không thể để người khi dễ, giờ ta với ngươi cùng lên gặp quan.
- Đúng sai còn phức tạp, hiện tại không phải đơn giản nói mấy câu có thể nói rõ ràng được, trên công đường tự có phán quyết, các ngươi cùng ta đi một chuyến trở về nha môn Đô Chỉ huy sứ trình bày cho kĩ càng.
Trình thụy niên gắt giọng.
Hắn đánh mắt cho thân binh phía sau, mấy thân binh liền tiến lên muốn bắt lấy hai người Đại tiểu thư cùng Lâm Vãn Vinh. Đại tiểu thư dù cho có muôn vàn đạo lý, thế nhưng Trình Thụy Niên này là cố ý tới bắt bớ nào chịu nghe nàng nói lời phải chăng, nàng vừa sợ vừa giận, đang muốn thét lên thì đã thấy Lâm Tam kéo tay áo mình mỉm cười.
Tiêu Ngọc Nhược nhìn hắn một cái, trong lòng liền bình tĩnh trở lại, cũng không giãy dụa, mấy thân binh kia như như hổ như sói, mắt thấy sắp chạm được vào vạt áo Đại tiểu thư, chợt nghe Lâm Vãn Vinh vỗ bàn, quát lớn:
- Trình Thụy Niên, ngươi thật to gan…!
Một tiếng quát này của hắn hàm chứa nội lực như một tiếng hống vang trời, Trình Thụy Niên chấn động sắc mặt tại nhợt, đặt mông ngồi phịch xuống ghế.
- Lâm Tam… ngươi… ngươi muốn làm cái gì?
Thấy mặt Lâm Vãn Vinh thoáng hiên nụ cười lạnh tanh, Trình Thụy Niên một trận mơ hồ, lặp ba lặp bặp nói.
- Ta muốn làm gì? Là ta đang hỏi ngươi muốn làm gì mới đúng!
Lâm Vãn Vinh cười âm trầm:
- Ngươi mang theo binh đinh xâm phạm Tiêu phủ bắt người, chẳng lẽ là muốn mưu phản phải không?
Lời này nói ra cũng khiến mấy kẻ ngu độn sợ tới đứng ngồi không yên. Mấy đinh binh kia vốn đã chuẩn bị sẵn sàng vội vàng dừng mọi hành động, quay mặt nhìn nhau không dám tiến tới dù một bước.
- Mưu phản? Trình Thụy Niên kinh hãi, tim đập thình thịch, không dám đặt mông ngồi nữa, nhào ra khỏi ghế, lắp bắp nói:
- Cái gì mà mưu phản, Lâm Tam, ngươi… ngươi thật to gan…!
Lâm Tam cười hắc hắc:
- Trình Thụy Niên, Trình đại công tử của ta, ta nói ngươi mưu phản, ngươi cho là ta vu oan cho ngươi sao?
Mọi người trong sảnh sợ tới mức ai cũng không dám cất tiếng, thật sự là Lâm Vãn Vinh thổi phồng quá mức dọa khiếp người. Làm ai nấy đều chịu không nỗi, Trinh Thụy Niên sắc mặt tái nhợt:
- Lâm Tam, ngươi không nên ngậm máu phun người, liệu hồn ta bắt ngươi đi gặp quan.
Lâm Vãn Vinh khinh thường khịt mũi nhạo báng:
- Gặp quan? Cuối cùng Trình đại công tử ngươi còn có chút trí nhớ, còn biết mình không phải là quan. Nói trắng ra là… hắc hắc… Trình đại công tử, mặc dù Đô chỉ huy sứ đại nhân là lão gia của ngươi, nhưng ngươi chớ quên thân phận của mình, không có quan chức lại không có công danh, cũng giống với ta đều chỉ là bình dân mà thôi.