"Bắt đầu đánh cái gì? Đã đánh ở đâu? Tiêu huynh phải trấn tĩnh học như ta, trời có sập xuống cũng có phu nhân cùng đại tiểu thư chống rồi, có hoảng loạn cũng không tới lượt chúng ta mà!"
Lâm Vãn Vinh trấn an Tiêu Phong.
Tiêu phong vội nuốt nước bọt nói:
- Là có người tới xưởng hương thủy của chúng ta đập phá, Tứ Đức lãnh đạo anh em đánh nhau với bọn chúng, Đại tiểu thư cùng phu nhân vừa rồi mới rời đi, phân phó ta lưu lại đợi Lâm huynh.
- Tới xưởng hương thủy phá hoại?
Lâm Vãn Vinh cả kinh: “Trời ơi, như thế nào mà ta mới ra ngoài có một ngày, lại xảy sinh ra sự tình lộn xộn thế này. Xưởng hương thủy hoạt động cho tới nay, vẫn chưa từng xuất hiện một chút vấn đề gì. Hôm nay làm sao vậy? Hương thủy chính là mệnh căn của Tiêu gia, con mẹ tên nào dám phá hoại trên đầu cổ ta, lão tử chính là tổ tông của xã hội đen cơ mà!"
- Là đường khẩu nào? Có bao nhiêu người, mấy tên đó mang theo thứ gì, báo quan chưa?
Lâm Vãn Vinh vội vàng hỏi, “Đại tiểu thư với phu nhân đều là đàn bà con gái, đi làm được gì, không phải càng thêm loạn sao?”
Hắn như kiến bò chảo nóng, nhưng Tiêu Phong lại không rõ ý tứ trong lời hắn, hỏi lại:
- Lâm huynh, đường khẩu là có ý gì?
Lâm Vãn Vinh giữ chặt lấy hắn:
- Đi, đi! Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, đường khẩu là một câu tục ngữ ở quê ta, chính là hỏi những tên đó là người của bang phái nào.
Tiêu Phong ‘ồ’ một tiếng:
- Đại tiểu thư đã sai người đi báo quan rồi, trước mắt còn chưa biết bọn họ là người của đường khẩu nào, có tới mấy chục người trong tay cầm thiết côn, lại còn có khoái đao.
- Mấy chục người?
“Ối trời, quy mô này thật không nhỏ”, Lâm Vãn Vinh dừng lại một chút, xoay người đối diện với Tiêu Phong:
- Ngươi hết sức mau chóng về phủ tập hợp toàn bộ nam đinh lại, không quan tâm đến bao nhiêu tuổi, cũng đừng để ý đến là cao, trung hay hạ cấp gia đinh, chẳng cần biết là đang làm gì, kể cả đang trên giường động phòng, ngươi cũng đều lôi lại đây cho ta. Con mẹ nó, cứ bảo là Lâm Tam ta nói tập trung, trong nửa tuần hương, nếu con mẹ tên nào không đến, thì trực tiếp tới phòng sổ sách nhận tiền rồi cút đi.
- Được…!
Tiêu phong hiếm khi được một phen sảng khoái như vậy, đang muốn chạy đi, lại nghe Lâm Vãn Vinh gọi:
- Quay lại!
Tiêu Phong quay đầu liếc mắt nhìn hắn khó hiểu, Lâm Vãn Vinh nói:
- Ngươi dặn dò thêm một chút, lúc anh em trong phủ tập hợp, mỗi người trong tay đều phải mang theo vũ khí, bất cứ đao thương côn bổng phủ việt kiếm kích, phàm là cái gì có thể đánh người thì mang đến cho ta, chúng ta không phải là đi chơi, mà là đi chiến đấu. Tất cả đều phải nhớ rằng ‘vệ ngã tiêu gia, thất phu hữu trách’*
- Vệ ngã Tiêu gia, Thất phu hữu trách!
Tiêu Phong liền kích động hô khẩu hiệu, tung chân chạy nhanh như chớp về phía trong phủ trạch.
Địa vị hiện giờ của Tam ca tại Tiêu gia không hề nhỏ, hắn đã có thể coi là biểu chưng của Tiêu gia, mơ hồ có thể tính một nửa là lão gia, cũng là niềm vinh dự của giới gia đinh tại Kim Lăng.
Hắn một khi đã nói tất là phải làm được, chưa tới thời gian tàn hai phân nén hương, gia đinh lớn nhỏ trong Tiêu phủ tập trung lại, nhiều tới cả trăm người.
Lâm Văn Vinh trước kia chưa thống kê qua số lượng gia đinh của Tiêu Gia, lúc này thấy nhiều người như thế, đúng là dọa người ta nhảy dựng lên. Trời ạ, cơ cấu cũng thật là quy mô!
Đa phần gia đinh tập trung đều mũ áo xộc xệch, hiển nhiên là bị lôi đến, vũ khí trong tay đều là các dạng, côn bổng cũng có, chổi quét cũng có, còn lại hầu hết là dụng cụ nhà bếp, từ chảo sắt đến cả dao bầu môi thìa, không có một thứ gì mà không đem ra.
Tiêu phong trong tay cũng cầm theo cái bô, Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua chợp rùng mình một cái, giơ ngón cái lên nói:
- Tiêu Phong huynh, huynh thật là tài ghê!
Tiêu Phong ngượng nghịu:
- Vừa rồi chỉ lo triệu tập mọi người, quên mất kiếm vũ khí, cuối cùng chỉ còn mấy món đồ chơi này.