- Ồ, vừa mới có gió thổi qua nên hỏa đăng liền bị tắt, ta định chuẩn bị thắp lại đây.
Lâm Vãn Vinh cười nói.
Lạc Ngưng nép người mình nằm xuống, mắc cỡ không dám cất tiếng.
Xảo Xảo đưa bát cháo hạt sen đặt lên trên bàn, mỉm cười:
- Cơn gió thổi tới thật không đúng lúc, muội vừa mới quay lại liền làm tắt đèn, đại ca huynh cùng với Ngưng tỷ tỷ vừa nói chuyện gì đó?
“Phách” một âm thanh vang lên, Lâm Vãn Vinh vừa đánh lửa châm, ngọn đèn lập tức sáng rực lên. Lạc Ngưng sớm khôi phục tư thái bình thường, hai tay nắm chặt mép chăn, mặt hồng lên như diễm phong*, cũng không dám nhìn Xảo Xảo, càng không dám nhìn Lâm Vãn Vinh. Nàng vốn sinh ra đã xinh đẹp, qua một phen lâm bệnh trông rất đáng thương, lại thêm đang ai oán lẫn e thẹn, thật làm người ta sinh lòng yêu mến. Lâm Vãn Vinh trong lòng nhảy rộn: “Nha đầu này mang nhiều vẻ mê hoặc người ta a! rõ ràng là muốn chiếm đoạt ta mà!”
- Ta cùng Lạc tiểu thư đang nói vài chuyện khá thú vị. Xảo Xảo, cháo thật thơm à, Lạc tiểu thư cần ăn nhiều một chút.
Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Lạc Ngưng một cái.
Xảo Xảo bưng bát cháo hạt sen đưa đến trước người Lạc Ngưng, đỡ Lạc Ngưng ngồi dậy, thấy mặt nàng ửng hồng, ánh mặt long lanh ôn nhu, bệnh tật dường như khỏi được bảy tám phần, nhất thời kinh ngạc:
- Ngưng tỷ tỷ, người đã khỏe lên nhiều rồi ư?
Lạc Ngưng cố che đi khuôn mặt đỏ bừng, khẽ “ừm” một tiếng:
- Cùng Lâm đại ca nói chuyện một chút, đã tốt hơn nhiều rồi.
Lạc Ngưng thực ra hoàn toàn do tâm bệnh, một khi tâm sự được giải, tự nhiên nhanh chóng khỏe lên. Thân thể nàng đã khôi phục một chút sức lực, thoáng một hơi ăn một chén cháo hạt sen, thấy Lâm Vãn Vinh nhìn mình mỉm cười, nhịn không được vẻ mặt lại thêm thẹn thùng, ngập ngừng nói:
- Đại ca, cháo hạt sen này Xảo Xảo nấu ngon vô cùng, huynh cũng ăn đi..
Xảo Xảo cười khách khách:
- Đại ca, huynh nói nhiều thêm chút nữa, Ngưng tỷ tỷ chắc chắn còn có thể ăn được hai chén đó!
- Nha đầu đáng chết, nói lung tung gì đấy?
Lạc Ngưng trong lòng có quỷ, nghe Xảo Xảo nói lời ấy, nhịn không được nàng đưa tay đánh khẽ một cái, ánh mắt nhìn thoáng qua họa quyển để trên bàn, ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, họa quyển này ở đâu ra vậy, sao ta chưa từng thấy qua?
Xảo Xảo thình lình tỉnh ngộ, vừa rồi mới đi ra ngoài, đại ca đặt họa quyển này lên bàn, sao lại để Ngưng tỷ tỷ lại nhìn thấy được. Nàng vội vàng chạy tới, sắc mặt đỏ bừng, giấu họa quyển phía sau mình đáp:
- Cái này do muội vẽ lung tung chơi thôi, không quan hệ tới đại ca.
Toát mồ hôi a! Lóng ngóng che đậy thì càng phô ra, Lâm Vãn Vinh cũng xấu hổ đỏ mặt lên: “Hai nha đầu này ở cùng một chỗ, lão tử không đần độn cũng biến thành ngu ngốc.” Lúc này trong khuê phòng cực kì tĩnh mật, hai nữ tử xinh đẹp này, một người sớm tự định là lão bà của hắn, người kia đối với hắn ngầm có tình cảm, nói hắn là chúa tể đích thực của khuê phòng này, một chút cũng không sai. Lâm Vãn Vinh nhớ tới ở bên ngoài cùng Xảo Xảo một phen phong lưu, trong lòng nhịn không được thấy buồn cười: “Sớm biết như vậy, lão tử đã quang minh chính đại mà làm luôn rồi, cần gì phải lén lén lút lút.”