Phần II
Lâm Vãn Vinh bị dọa cho giật nhảy lên: “Nha đầu kia không phải hồ đồ rồi sao, ta sao có thể là đối tượng lý tưởng của nàng ta.”
Lạc Ngưng cả người giống như bị lửa đốt, trên mặt đỏ như máu, nhưng lại ôm chặt tay hắn không rời, thì thầm:
- Đại ca, ta thích huynh!
Lâm Vãn Vinh toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Tiểu nữ này không giống nói giỡn a! Hết rồi hết cả rồi, bị tỷ tỷ của huynh đệ chấm rồi, ta cư xử ra sao với tiểu Lạc đây!
Lạc Ngưng toàn thân mang theo hơi thở nóng hổi, ép chặt lên người hắn, giống như một đám lửa bao vây quanh hắn: “Thân thể của tài nữ đúng không tệ a!” Lâm Vãn Vinh kéo thân thể nàng ôm ấp vào lòng:
- Lạc tiểu thư, nàng mau buông ra, chúng ta nói chuyện tử tế nào.
Lạc Ngưng nghe được vừa thẹn vừa tức: “Rõ ràng là ngươi không buông ta ra, nhưng lại bảo ta buông ra, đáng ghét, chết đi!”, Mấy cầu nói vừa rồi đã hao phí khí lực cả đời của nàng, giờ phút này nào dám mở miệng, vội vàng lách khỏi lòng hắn, chui tọt vào trong chăn, một câu cũng không dám nói.
Lâm Vãn Vinh thấy nàng thần thái ngượng ngùng như thế, nhịn không được ho khan hai tiếng :
- Cái này, Lạc tiểu thư, nàng phải hay không phải đã nhầm lẫn rồi, đừng ngại, mới vừa rồi nàng nói cái gì đó, ta một câu cũng không nhớ rõ.
Lạc Ngưng trong lòng rối loạn cả lên, tức giận đạp mạnh chân một cái, thẹn thùng nói:
- Đại ca…
“Ta chết mất, xem ra việc này là sự thật, lão tử thật sự là biết trễ quá!” Lâm Vãn Vinh cơ hồ không dám tin tưởng vào lỗ tai mình. Hắn vốn hiểu rõ Lạc Ngưng, nữ tử này tính tình cao ngạo, mắt vượt quá đỉnh đầu, trước đó nói tìm lão công, văn có thể nhập triều làm tể tướng, võ có thể chinh chiến chốn sa trường. Hai phương diện này, Lâm Vãn Vinh tự vấn mình đều không đạt tới, nàng như thế nào lại có thể coi trọng ta. Tức thì nhớ lại ngày chúc thọ lão thái thái, Lạc Ngưng đã nói qua, nàng hôm đó nói quan điểm chọn chồng của nàng đã thay đổi, thậm chí còn có ý trung nhân, chẳng nhẽ nha đầu kia nói chính là ta?
Lạc Ngưng hồi lâu không nghe thấy hắn lên tiếng, vội nhấc chăn sang một bên, thấy hắn vẻ mặt ngây ngây ngốc ngốc. Vẻ mặt ngạc nhiên tựa như không thể tin được, Lạc Ngưng trong lòng vừa thẹn thùng, lại vừa ngọt ngào, hàm răng trắng xinh khẽ mấp máy:
- Đại ca, huynh tắt đèn đi!
- Tắt đèn?
Lâm Vãn Vinh cả kinh nói, ngay cả hắn cũng cảm giác được sự run rẩy trong giọng nói của mình: “Ny tử này sẽ không thừa dịp bí mật chiếm đoạt ta đi chứ? Ngất, trước giờ chỉ có ta đè nữ nhân, chưa có bị nữ nhân đè, từ sinh lý tới tâm lý, đều chưa chuẩn bị sẵn sàng.
- Đại ca…!
Giọng Lạc Ngưng mang theo sự run rẩy nhè nhẹ:
- Huynh dập tắt lửa trên đèn, ta mới dám nói chuyện với huynh.
Trời! nàng sao lá gan nhỏ như vậy, dũng khí vừa nãy đi đâu rồi? Lâm Vãn Vinh chỉ đành thổi tắt đem hỏa đăng kia. Trong khoảnh khắc, cả phòng tối om, hai người lúc đó, ai cũng không nhìn rõ ai.
Lạc Ngưng khẽ nói:
- Lâm đại ca, quân tử bất khi ám thất (quân tử không lợi dụng trong bóng tối), ta tin tưởng huynh là người như thế.