Theo Lạc Mẫn ra ngoài thì trời đã không còn sớm nữa, Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ ra, việc Lạc Ngưng sinh bệnh còn chưa nói cho lão Lạc. Lão đầu này, mấy ngày gần đây bận rộn thương lựợng đại sự cùng Từ Vị, chuyện trong nhà dám chắc chả trông nom gì, nghĩ vậy, hắn liền xoay người lại nói nói với Cao thủ:
- Cao đại ca, việc Lạc tiểu thư sinh bệnh, phiền ngươi chuyển cáo tới Lạc đại nhân một tiếng, xem coi ông ấy xử trí thế nào.
Cao Thủ gật đầu:
- Điều này là dĩ nhiên. Bất quá ta đối với Lạc đại nhân cũng rõ, thời khắc mấu chốt như thế này, e rằng ngài ấy không dễ dàng rời nơi này đâu.
Cao Thủ là tâm phúc của Lạc Mẫn, những chuyện Lạc Mẫn làm tự nhiên sẽ không giấu diếm hắn.
Lão Lạc này bề ngoài gian xảo nhưng bản chất cũng rất trung trực, tất nhiên sẽ không để cho việc nhà làm chậm trễ việc nước, Lâm Vãn Vinh gật gật đầu thở dài, trong lòng có chút đồng cảm với tỷ đệ Lạc Ngưng: “Có một người cha như vậy, chưa hẳn đã là có phúc a!”
- Được rồi, sao không thấy Cao Tù đại ca đâu?
Lâm Vãn Vinh hỏi.
- À, hắn hôm nay hắn đã sớm theo Từ đại nhân tới hai nơi giúp điều quân.
Cao Thủ biết quan hệ của hắn cùng với Từ Vị, Lạc Mẫn, cho nên cũng không che giấu.
Từ vị cũng không nhàn hạ a! Năm sáu mươi tuổi rồi, vừa mới cưới tiểu thiếp Tô Khanh Liên, còn không có thời gian chàng chàng thiếp thiếp, đoán chừng động phòng cũng không quá vài lần lại chạy đông chạy tây. Làm quan này đúng là lắm phiền toái, không giống ta làm lão bá tánh bình dân tự do tự tại.
Cùng Lạc Mẫn trò chuyện một phen, tâm lý Lâm Vãn Vinh yên ổn hẳn. Nhớ tới cốt khí của lão Lạc, trong lòng cảm động cũng muốn giúp hắn làm chút gì đó: “Thôi đi, thôi đi! lão già này không có thời gian chiếu cố con gái của mình, ta sẽ đại diện cho lão đi xem xét thế nào.
Hắn nghĩ đến là làm, quay đầu ngựa đi thẳng tới nha môn Tổng đốc.
Trời đã tối sẫm, trong Lạc phủ đèn đuốc đã tắt, Lâm Vãn Vinh đang muốn đi vào, đột nhiên nhớ tới Mai lão bà kia cũng không biết có ở lại trong Lạc phủ hay không, nếu tùy tiện đi vào chẳng phải là đem tới cho Lạc Ngưng rất nhiều phiền toái sao? Hắn chần chừ ngoài cửa trong chốt lát thì gặp phải một chiếc kiệu nhỏ dừng ở cửa Lạc phủ, mấy người nha hoàn đỡ một vị lão thái thái xuống. Không phải ai khác, đó chính là mẫu thân Lạc Mẫn, Lạc lão phu nhân.
Bữa tiệc mừng thọ hôm đó, Lâm Vãn Vinh thường xuyên vỗ mông ngựa, tặng cả kim cương, ’Phong Tuyết Quy Nhân‘ của Từ vị cũng tặng nốt, đối câu thì càng không ai địch được, lão thái thái dù có hoa mắt cũng có thể nhận ra hắn, thấy hắn đang ở ngay cửa lập tức từ xa gọi lại:
- Kia chẳng phải là Lâm tiểu ca sao? Mau lại đây nói chuyện.
Lâm Vãn Vinh xuống ngựa đi đến hành lễ:
- Lâm Tam ra mắt lão phu nhân.
Lạc lão phu nhân ngắm nhìn hắn vài lần, gật đầu cười nói: