“Thành thật? Cũng có người nói ta thành thật, thế thì quả là đáng ngạc nhiên.” Lâm Vãn Vinh muốn cười lên vì vui sướng, nhìn qua nhìn lại bức thư đó mấy lần, vừa không có nhan đề, vừa không có tên họ, cũng không biết là ai đã viết, duy nhất dám chắc đây là thủ bút của nữ nhân.
Trong thành Kim Lăng những nữ tử hắn biết không nhiều lắm, mà người gửi những bức thư loại như vậy lại càng hiếm. Hắn loé lên một suy nghĩ, chắc không phải là nàng ta chứ? Hắc hắc, cái này rất có ý tứ đây.
Ngày hôm sau, Tiêu Ngọc Nhược quả nhiên tới kêu hắn từ sớm, hai người cùng các quản sự thương nghị công việc sau khi tiếp nhận cửa hàng của Đào gia, làm thế nào có thể khuếch trương lên được.
Quy mô kinh doanh vải vóc của Đào gia cũng chỉ nhỏ hơn Tiêu gia một chút mà thôi, vì thế qua thôn tính này địa vị của Tiêu gia tăng lên nấc lớn, tại Đại Hoa không ai có thể sánh bằng. Đương nhiên, lợi nhuận kinh doanh tơ lụa càng ngày càng ít, hiện tại đối vớiTiêu gia không còn là mặt hàng trọng điểm. Thành công của nước hoa và xà phòng khiến cho từ Tiêu phu nhân ở trên, cho tới những hạ nhân Tiêu gia ở dưới, đều mười phần tin tưởng vào tương lai của Tiêu gia.
Nước hoa và xà phòng có thể nói là kinh doanh độc quyền, bây giờ bởi vì nguồn cung có giới hạn nên cũng chỉ mới lưu hành ở phụ cận ba tỉnh Giang Tô, Chiết Giang, An Huy. Đợi sang năm sản lượng tăng lên, sẽ nhanh chóng phát triển khắp hơn mười tỉnh cả nước, đến lúc đó cục diện sẽ càng hoành tráng hơn. Trước tình hình này, Đại tiểu thư lại càng nóng lòng muốn sớm tới kinh thành hơn, Lâm Vãn Vinh ở bên thuyết phục mấy lần, nàng mới dời quyết định, sang năm ngày mồng ba sẽ lên đường vào kinh thành.
Lâm Vãn Vinh hiển nhiên cũng không có dị nghị gì, điều duy nhất hắn lo lắng chính là Xảo Xảo và tiểu nữ tử kia.
Khi Đổng Thanh Sơn tới thì Lâm Vãn Vinh cùng mấy người nhà Đại tiểu thư đã thương thảo xong, Thanh Sơn hưng phấn giữ chặt lấy hắn nói:
- Đại ca, tửu lâu bên sông Tần Hoài, chúng ta đã thu nhận.
Việc này còn cần phải nói sao, các ngươi chính là đám xã hội đen mà. Tên kia sao có thể hơn ngươi được? Lâm Vãn Vinh gật gật đầu:
- Có gặp phải phiền toái gì không?
Thanh Sơn nói:
- Có một chút phiền toái nhỏ. Người này không biết nhờ đâu mà cậy vào thế của Trình Thụy Niên. Khi chúng ta tới, hắn rất ngạo mạn, kêu lên nào là Trình công tử thế này, nào là Hắc long hội ra sao. Sau đó Bắc Đẩu giận quá, cầm lấy cái ghế đánh vào chân hắn một cái, tiểu tử đó khiếp sợ quá, không dám chống đối gì nữa, trái lại ngoan ngoãn thu thập đồ vật rời đi.
Xã hội đen chính là làm ăn kiểu này đây. Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:
- Vậy các ngươi mấy ngày nay nên đặc biệt chú ý đến động tĩnh của Hắc long hội và Ngô Chánh Hổ, thời điểm cuối năm thường không yên bình. Tất cả mọi người đều hy vọng có một năm mới tốt lành.
Đổng Thanh Sơn hừ hừ nói:
- Ai phá ai còn chưa biết được.
Lâm Vãn Vinh nói: