Phần 2
Lâm Vãn vinh lời này vừa ra, đã khiến người nghe kinh hãi, pháp lực vừa rồi của tiên trưởng, chính là bọn họ đích thân chứng kiến, tên Lâm Tam này không phải là muốn tìm chết chứ, đại tiểu thư sắc mặt lo lắng, khẽ dậm dậm chân: “Tên chết tiệt nhà ngươi sao lại lỗ mãng như vậy chứ!”
Huyền Huyền Tử tiên trưởng sắc mặt biển đổi, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, lấy ra ba cây đũa sạch đầu vuông, hướng xung quanh vuốt cằm nói:
- Mời mọi người cùng xem cho kỹ.
Lâm Vãn vinh bắt chước bộ dạng của Huyền Huyền Tử, chậm rãi nhúng ba cây đũa đầu vuông ấy vào trong nước, đem ba cây dài ngắn giống nhau tụ lại một chỗ. Thấy ba cây đũa có chút nghiêng lên, Lâm Vãn Vinh trong lòng căng thẳng:
- Lâu rồi ta không luyện tập, có chút không quen tay.
Hắn cười hắc hắc, bắt chước tên thần côn kia đi vòng quanh bát nước, miệng lẩm bẩm niệm chú:
- Như Lai Phật Tổ, Quan Âm Bồ Tát, Đại Từ Đại Bi chú, mau mau hiển linh, đứng lên cho ta !
Ba cây đũa hơi nghiêng một chút, liền ổn định lại ngay, từ trong nước từ từ đứng thẳng lên. Mọi người nhìn thấy đều trợn tròn mắt, Huyền Huyền Tử khi xuất ra tiên pháp này, đó là do người ta đã khổ tu sáu mươi năm mới được, tên Lâm Tam này đâu có bao nhiêu tuổi, làm sao lại có được công pháp đến bực này, chẳng lẽ hắn cũng là tiên trưởng? Quái sự hàng năm đều có, riêng năm nay lại đặc biệt nhiều, không nghĩ tới một tên gia đinh nhỏ xíu của Tiêu gia thế nhưng lại có tiên pháp, trong đại sảnh bắt đầu ồn ào cả lên.
Lạc Ngưng cùng đại tiểu thư bụm chặt miệng, thật không dám tin tưởng điều đang xảy ra trước mắt. Lạc lão thái thái lại càng kinh hãi hơn:
- Lâm tiểu huynh đệ, ngươi từ đâu mà học được tiên pháp, sao lại giống pháp thuật tiên trưởng như đúc vậy?
Những lời này, không nghi ngờ gì đã làm mất hết mặt mũi của lão đạo, Huyền Huyền Tử sắc mặt chợt trắng chợt đỏ, ‘hừ’ một tiếng nói:
- Chỉ là nhại lại như vẹt mà thôi.
Lâm Vãn Vinh vốn là định thấy xong thì lui, chợt nghe câu đó, không nhịn được lắc lắc đầu, vị tiên trưởng tiền bối này thật là chấp mê bất ngộ quá đi. Hắn cười hắc hắc, lạnh giọng nói:
- Đạo trưởng, ta đây vốn không có học qua tiên pháp gì cả, cái này bất quá chỉ là trò bịp thôi, không biết chút tài lẻ này có nhập được vào pháp nhãn của ngài không?
Huyền Huyền Tử sắc mặt trắng bệch, nói nói gì. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Tiên trưởng, tiên pháp của người ta đã học xong. Nhưng mà tại hạ cũng có một tiểu pháp môn, không biết tiên trưởng có học được không?
Huyền Huyền Tử không dám đáp lời, trộm liếc nhìn Triệu Khang Trữ, thấy tiểu vương gia sắc mặt không chút biểu tình cũng không quay đầu lại thì biết mình không còn đường lui đành nghiến răng nói:
- Vậy ngươi cứ thử làm xem nào.
Động tác của hai người bọn họ đều lọt vào mắt Lâm Vãn Vinh. Hắn hừ lạnh: “Mẹ ngươi chứ, muốn hợp lại chơi ta, tên rắm chó tiểu vương gia này quả thực là âm hiểm.”
Lạc Viễn từ bên ngoài vội vàng đi vào, nhìn Lâm Vãn Vinh gật gật đầu. Lâm Vãn Vinh trong lòng bình tĩnh lại, nhìn lão đạo cười nói:
- Ta hôm nay sẽ biểu diễn một trò, được gọi là “Hỏa thiêu miên tuyến” (đốt cháy sợi chỉ).
Trong lúc nói, Lạc Viễn đã đưa cho hắn một sợi chỉ. Lâm Vãn vinh cầm lấy vuốt ve, tựa hồ như hong khô sợi chỉ. Sau đó hắn để Lạc Viễn cầm lấy một đầu, đầu kia sợi chỉ hắn cầm lấy giơ lên nói: