Trữ tiểu vương gia đứng sang một bên ôm quyền, mỉm cười hướng về mọi người hành lễ, dáng vẻ cực kỳ khiêm tốn lễ độ, lại thêm khí độ phi phàm đã dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người. Lâm Vãn Vinh nhớ lại Lạc Viễn cũng đã từng giảng giải qua, cha của Trữ tiểu vương gia chính là Thành Vương, là một hiền vương nổi tiếng lại rất thích kết giao với kỳ nhân dị sĩ. Tiểu vương gia này xem ra cũng đã thâm đắc được chân truyền.
Lạc Mẫn vội thỉnh Trữ tiểu vương gia thượng tọa, tiểu vương gia khiêm cẩn mỉm cười:
- Trước mặt trưởng bối, vãn bối sao dám ngồi mà nói chuyện. Tiểu vương hôm nay đặc biệt đến đây để chúc thọ lão phu nhân.
Trữ tiểu vương gia chính là vương tử long tôn, không tiện quỳ xuống hành lễ, chỉ tiến tới khom người, cúi đầu hành lễ:
- Thế tử Thành Vương Triệu Khang Trữ khấu kiến lão phu nhân, chúc lão thọ tinh phúc lộc vĩnh hưởng, thọ sánh ngang trời.
Lão phu nhân mỉm cười:
- Tiểu vương gia hành đại lễ như vậy, lão thân sao dám nhận, xin tiểu vương gia mau ngồi xuống.
Triệu Khang Trữ khiêm cung đáp:
- Tạ ơn lão phu nhân.
Nói xong, hắn khua một cái thì xuất hiện một hộp gấm trên tay. Triệu Khang Trữ hai tay nâng lên, cung kính dâng lên lão phu nhân tiếp:
- Khang Trữ lần này tới Giang Nam, đi đường vội vàng, vì gấp đến cho kịp lễ thọ của lão phu nhân nên không kịp chuẩn bị đàng hoàng. Khang Trữ năm trước đi sứ tới Cao Lệ, được vua Cao Lệ biếu tặng một gốc nhân sâm ngàn năm, chỉ đành tạm coi như là một lễ bạc chúc thọ, chúc lão phu nhân thanh xuân vĩnh trú, hạc phát đồng nhan.
Người trong đại sảnh đa phần đều đã nghe qua nhân sâm Cao Lệ là loại sâm thượng hảo hạng, nghe đâu công năng của loại sâm này tuyệt không đơn giản, tương truyền có thể cải tử hồi sinh. Hậu lễ như vậy mà nói là lễ bạc, vị Trữ tiểu vương gia này thật quá khiêm tốn.
“Nhân sâm Cao Lệ ngàn năm ? Thật là quá buồn cười.” Nhân sâm Cao Lệ có tác dụng như thế nào, còn Lâm Vãn Vinh do là một người của hiện đại nên biết rất rõ ràng: “Con mẹ nó, biến đi cho nước nó trong!”
Triệu Khang Trữ đưa ra một đại lễ như vậy, những người đang ngồi đây đa phần đều là kẻ ăn cơm triều đình, đương nhiên biết được vị tiểu vương gia này muốn lấy lòng Lạc Mẫn. Cha của Triệu Khang Trữ chính là Thành vương gia, bao năm nay nắm giữ chức Lại bộ Thượng thư, môn sinh trải đầy cả nước. Các quan lại đứng đầu mười tỉnh của Đại Hoa, hết ba phần là môn hạ của ông ta. Lạc Mẫn lại là trường hợp ngoại lệ, còn Giang Nam là vựa lương thực của cả nước, ông ta đương nhiên không tiếc công sức lấy lòng Lạc Mẫn.
Triệu Khang Trữ thấy Lạc Ngưng đang đứng cạnh Lạc lão phu nhân, hai mắt nhất thời sáng ngời, mỉm cười vái một cái chào hỏi:
- Vị này có phải là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, Lạc Ngưng tiểu thư chăng?
Lạc Ngưng lắc đầu ngượng ngùng nói:
- Lạc Ngưng tài sơ học thiển, dạnh hiệu đệ nhất sao dám nhận chứ ?
Triệu Khang Trữ cười dài nói:
- Lạc tiểu thư thật quá khiêm tốn, nàng tài học xuất chúng, thanh danh vang xa, tiểu vương ở kinh thành vốn ngưỡng mộ đã lâu. Hôm nay gặp được, quả thật như được đắm mình trong gió xuân, như nắng hạn gặp mưa rào, khiến người ta vui mừng không thôi.
“Ối trời, tên tiểu vương gia này quả thật không đơn giản, ăn nói ngọt ngào không kém hơn so với lão tử, nghe hắn nói như vậy, rõ ràng là có ý với Lạc Ngưng. Nhưng chỉ là không biết Lạc tiểu thư có động tâm hay không thôi.”
Lạc Ngưng khẽ mỉm cười nói:
- Xin tiểu vương gia đừng giễu cợt tiểu nữ.
Triệu Khang Trữ lắc lắc đầu, đưa tay lấy ra một bức họa, cười mà nói tiếp:
- Tiểu vương nói có thể không tin, nhưng chỉ cần nhìn qua bức họa này, Lạc tiểu thư sẽ rõ ràng ngay thôi.
Hắn chậm rãi đem bức họa mở ra. Trong bức họa vẽ một người con gái đang mỉm cười, mắt đen mày liễu, dáng vẻ yêu kiều, đứng dưới tàng cây hoa đào, tay cầm một quyển sách chăm chú đọc. Người con gái này thần thái thanh thiết tự nhiên, nhãn thần trông rất ôn nhu, dù không nói gì, nhưng trên gương mặt cũng hiển hiện ra một cỗ khí chất điềm đạm. Nhìn gương mặt của nàng, có năm sáu phần giống Lạc Ngưng.