Sinh nhật? Lâm Vãn Vinh sửng sốt một hồi rồi mới nhớ ra. Việc này tỷ đệ Lạc Viễn đã nói với mình, chính mình cũng đã đáp ứng với bọn họ nhất định sẽ đến, chỉ là mới đến Hàng Châu được vài ngày đã xảy ra việc tranh chấp với Đào Đông Thành, quá nhiều sự tình cần phải giải quyết, nhất thời đã quên mất mà thôi.
Lâm Vãn Vinh cười nói: ‘Lạc tiểu thư yên tâm, ta nhất định sẽ đến lễ mừng thọ của lão thái thái. Mấy hôm nay không gặp Lạc Viễn, có phải là hắn đang bận rộn chuẩn bị không?’
Lạc Ngưng gật đầu đáp : ‘Đại thọ bảy mươi của tổ mẫu, công việc phải chuẩn bị rất nhiều, tiểu đệ bị phụ thân ủy thác làm một số việc, bận rộn đến mức không thoát thân được. Nếu hôm nay ta không phải đưa bức thư tín của vị sư hữu này thì có lẽ lúc này ta vẫn đang vất vả ở nhà đấy chứ.’
Lâm Vãn Vinh cười ha ha nói : ‘Vậy là nhờ có ta ở đây, giúp cho nàng có cơ hội quang minh chính đại mà lưu lại, Lạc tiểu thư có phải là nên cảm tạ ta hay không?’
Lạc Ngưng nhoẻn miệng cười, khẽ đáp: ‘Đại ca, ngươi nói chuyện thật có ý tứ.’
Lâm Vãn Vinh thấy nàng mặt trắng má hồng, nhan sắc đẹp như hoa, mắt long lanh như ngọc, thật là mê người, hắn chột dạ nghĩ thầm, tiểu nữ này biết rõ là ta đối với nàng ấy không có hứng thú, mà cứ mỗi lần gặp ta lại ưỡn ẹo, nói cười cợt nhả với ta như vậy, không phải là cố ý trêu ghẹo ta đấy sao? Mẹ ơi, định lực của lão tử thực sự là càng ngày càng kém, mới gặp mỹ nữ thôi là đã muốn sụp đổ rồi, thật là tội lỗi, tội lỗi ! .
Sau khi chia tay với Lạc Ngưng, Lâm Vãn Vinh tính toán một chút, Lạc Ngưng tỷ đệ với mình có quan hệ rất tốt, lão Lạc này cũng rất tốt với mình, nói gì cũng phải chuẩn bị một phần hậu lễ, hôm trước trao đổi cùng Dữ Tháp Ốc Ni có được một ít kim cương. Giờ tặng cho lão thái thái này một viên, tiểu nữ Lạc Ngưng này kiểu gì cũng được lợi, vì lão thái thái nhất định sẽ đem viên kim cương tặng cho cháu gái bảo bối của mình, vậy coi như là gián tiếp thỏa mãn được một tâm nguyện nho nhỏ muốn có được kim cương của Lạc Ngưng.
Mới sáng sớm ngày thứ hai,trong khi Lâm Vãn Vinh còn đang ngủ say, Đại tiểu thư đã phái người đến tìm hắn.
Khi hắn đi vào đại sảnh, Biểu thiếu gia và Đại tiểu thư đều đã mặc đồ mới chờ hắn. Đại tiểu thư thấy hắn vẫn mặc áo xanh và đội chiếc mũ của gia đinh, nhịn không được nhướn mày, nhạt giọng hỏi : ‘Hôm nay là thọ thần của cao đường (mẹ) Lạc đại nhân, tại sao ngươi không chịu thay bộ đồ mới đi?’
Nguyên lai Đại tiểu thư và Biểu thiếu gia cũng được mời, sao mà ta lại không nghĩ tới nhỉ ? Lâm Vãn Vinh vỗ đầu cười ha ha nói : ‘Ta vốn đúng là một tiểu gia đinh, dù không thay y phục mới cũng không sao cả. Có Đại tiểu thư là đại biểu, thể hiện hình tượng xinh đẹp động lòng người của Tiêu gia chúng ta vậy là đủ rồi. Nếu ta cũng ăn mặc đẹp lên, chiếm hết oai phong của người, thì rõ ràng là ta có ý bất hảo rồi.’
“Đáng ghét” Đại tiểu thư nghe được, vừa thẹn vừa mừng, nhẹ giọng mắng yêu.
Hôm qua, Biểu thiếu gia vừa được Lâm Tam cứu giúp, thấy hắn được yêu chiều mà vẫn không sinh kiêu ngạo, giữ được bản sắc bình dân, vui vẻ và chất phác như cũ, không ngừng vỗ vai hắn thân mật nói : ‘Lâm Tam. Ngươi khá lắm, bổn thiếu gia quả thực đã không nhìn nhầm người.’
Đại tiểu thư khẽ cười, liếc mắt nhìn Lâm Tam, thầm nghĩ :”Người này bản lãnh giỏi nhất là xấu xa, giảo hoạt, cũng chỉ có thể lừa gạt được vị biểu ca này mà thôi”.