Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên, Xảo Xảo như một con chim nhỏ vội vàng sà xuống lầu dưới. Nàng chạy tới trước mặt hắn và hoan hỷ hỏi thăm:
- Đại ca, huynh về rồi à !?
Khuôn mặt Xảo Xảo ngân ngấn dòng lệ nhớ nhung. Mấy ngày không gặp, trông khuôn mặt vẫn rạng rỡ đáng yêu nhưng dường như hai má đã gầy đi nhiều, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng. Hắn kéo tay nàng, gật đầu đáp:
- Ta về từ đêm hôm qua rồi, sáng nay lại xử lý một vài việc, bây giờ mới rảnh rỗi. Bảo bối của ta, mấy hôm nay có nhớ ta không?
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay Xảo Xảo, ra chiều lả lơi. Khi ấy tửu lâu đang là lúc cao điểm nên rất đông khách, Lâm Vãn Vinh không chút kiêng dè nắm tay Xảo Xảo đùa cợt. Nàng mặt đỏ bừng, ngại ngùng không dám ngẩng đầu, nhưng niềm ngọt ngào trong tim cứ mơn man hiện rõ trên khuôn mặt, nắm tay Lâm Vãn Vinh kéo lên lầu bốn, thấy lão Đổng, Thanh Sơn đều có ở đó, Kim Lăng tài nữ Lạc Ngưng cũng đang nhìn mình cười đầy thâm ý.
- Sao hôm nay đến đây đông đủ vậy? Đến nghênh đón ta à, mọi người khách khí quá.
Lâm Vãn Vinh mở lời, thấy Lạc Ngưng tủm tỉm cười, tiện thể hỏi thăm:
- Lạc tiểu thư, lâu lắm chúng ta không gặp nhau, dạo này vẫn khoẻ chứ?
Lạc Ngưng thầm nghĩ: “Từ hôm nổi nóng đánh Hầu công tử cho đến lúc từ Hàng Châu trở về cũng chưa đến năm sáu hôm, có cần thiết phải giả vờ hỏi han xã giao với mình thế không?” Trong lòng thấy nực cười liền gật đầu:
- Lâm đại ca, dạo này ta sống tốt lắm, nhưng vẫn chưa bằng huynh đâu. Chiến công ở Hàng Châu của Lâm đại ca đã lưu truyền khắp mọi ngõ ngách ở Kim Lăng thành rồi còn lí giải về kim cương, “du oa tẩy thủ”, làm những điều chưa ai từng làm, thần thần kì kì…có khi được người ta ghi lại thành sách cũng nên. Huynh mà đến các hàng trà quán rượu thể nào cũng nghe thấy.
Nàng che miệng cười rồi tiếp:
- Lát nữa phải kể cho chúng tôi nghe đấy nhé, Lâm đại ca.
Xảo Xảo cũng nhìn hắn với con mắt khâm phục. Lâm Vãn Vinh trong lòng thấy ngại ngùng. “Có gì đâu, chỉ lợi dụng chút mê tín phong kiến thôi mà, phải phê phán mới đúng chứ.” Hắn cười ha hả đáp:
- Tiếng thơm đồn gần, tiếng xấu đồn xa mà lại. Lạc tiểu thư siêng làm việc thiện, giúp đỡ trẻ mồ côi, những việc này mời đáng lưu truyền.
Lạc Ngưng liền ngại ngùng, không nói gì nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn Xảo Xảo rồi nói:
- Xảo Xảo, hôm nay mọi người đều đến đông đủ, có phải là đang bàn bạc chuyện gì không?
Đổng Xảo Xảo cười ngọt ngào, ngồi xuống cái ghế cạnh hắn mà nói:
- Đại ca, huynh về rất đúng lúc. Bọn muội đúng là đang bàn việc thì Ngưng tiểu thư cũng có việc tìm tới, thế là tất cả mời tỷ ấy cùng vào nói chuyện.
Lâm Vãn Vinh trông cách nói chuyện của Xảo Xảo, tuy trông vẫn ngây thơ ngờ nghệch nhưng đã trưởng thành hơn chút ít. Tuy tạm thời chưa già dặn như Tiêu Ngọc Nhược nhưng Lâm Vãn Vinh vẫn cảm thấy yên tâm. Chăm lo tửu lâu có thể huấn luyện người ta nhiều nhất. Xảo Xảo từ một nha đầu nhỏ bé đang dần dần trở thành một người quản lý kinh doanh thành công.