- Tứ Đức, đừng cuống, cứ bình tĩnh. Trời có sập xuống thì đã có phu nhân và tiểu thư đỡ cho rồi mới đến lượt chúng ta.
Lâm Vãn Vinh cười the thé, đại tiểu thư lườm hắn xém mặt.
Tứ Đức hổn hển thở không ra hơi, cuống quýt nói:
- Tam ca, Đại tiểu thư, chết rồi! Biểu thiếu gia… biểu thiếu gia bị người ta đánh!
- Cái gì? Bị đánh á?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên.
“Biểu thiếu gia tuy trăng hoa nhưng cũng không phải là kẻ hay gây chuyện. Huống hồ dựa vào tiền bạc của cải nhà họ Tiêu, ở Kim Lăng tuy chưa phải là nhất nhì nhưng cũng không phải ai cũng dám động vào. Sao bỗng dưng có kẻ dám đánh biểu thiếu gia? Mẹ kiếp, đánh chó phải ngó mặt chủ chứ, không biết Vô Thường biểu thiếu gia được Lâm Tam ca ta đây che chở à?”
Đại tiểu thư cũng cuống lên mà hỏi:
- Ai? Kẻ nào đánh biểu ca?
Lâm Vãn Vinh chợt nhớ ra, biểu thiếu gia đưa bọn Tứ Đức đến cửa hàng Đào gia dương oai giễu võ khám xét nhà họ, có khi bị người nhà họ Đào đánh cũng nên.
Tứ Đức vội đáp:
- Chúng tôi và biểu thiếu gia đi nhận lại cửa hàng Đào gia, bỗng gặp Đào lão gia. Bọn họ không nói chẳng rằng liền xông vào đánh chúng tôi, còn bắt biểu thiếu gia đi. Bọn thuộc hạ liều chết chạy ra ngoài để báo tin cho phu nhân và tiểu thư, bây giờ tôi sẽ đi cứu thiếu gia.
“Cứu cái đầu, thằng tiểu tử này chạy trốn thì cứ nói là chạy trốn đi, còn làm bộ, gần bằng lão tử rồi đấy. Nhưng thế cũng có gì là sai, đánh không thắng thì phải chạy mới gọi là thông minh lanh trí, không chạy thì đứng đó ăn đòn chắc?”
Đại tiểu thư nghe xong vội vàng nói:
- Mọi người còn đang ở đây bàn bạc để xếp đặt công việc, biểu ca sao lại nóng nảy đi đâu rồi? Chờ một lát không được hay sao?
- Đào lão gia? Đào Vũ Tô Châu chức tạo đó sao?
Lâm Vãn Vinh nói với đại tiểu thư:
- Xem ra Tiêu tứ lão gia nói không sai, tên Đào Vũ này quả nhiên vội vội vàng vàng tới Kim Lăng, nhưng không biết Đào Đông Thành và cô em nhà họ Đào kia thế nào rồi.
Đại tiểu thư giận điên người:
- Lão già này thật là… Biểu ca tuy có lỗ mãng chút nhưng cửa hàng Đào gia đã thuộc về Tiêu gia chúng ta rồi, biểu ca đến tiếp quản có gì là sai mà Đào Vũ lại tuỳ tiện đánh người, bắt người như thế? Để ta đi nói lý với lão.
Lâm Vãn Vinh hoảng hốt kéo tay cô lại:
- Đại tiểu thư, ngươi có bị điên không? Nói lý với kẻ làm quan ư? Lấy trứng chọi đá, ngươi đi đâu mà nói lý với chúng?
Lâm Vãn Vinh không phải là đứa trẻ lên ba, hắn biết lúc này có nói gì cũng vô ích, đấu với quan thì phải hơn thực lực.
- Lâm Tam, ngươi nói xem phải làm thế nào?
Đại tiểu thư trầm ngâm một hồi. Lâm Tam nói quá đúng, người làm ăn như nàng ta tuy có hàng vạn thủ đoạn nhưng nếu phải đấu với ác nhân thì phải nhờ đến ác nhân cỡ ….Lâm Tam ra tay.
Biểu thiếu gia tuy lăng nhăng, nhưng đối với Lâm Vãn Vinh thì không tệ bạc chút nào. Huống hồ đó lại là biểu ca của Ngọc Sương, nói thế nào cũng không được để tên họ Đào bắt nạt. “Mẹ kiếp, họ Đào này quan thương làm một, vừa đá bóng vừa thổi còi, đúng là chơi khăm người khác.” Lâm Vãn Vinh dặn dò:
- Tứ Đức, mau đến phủ tổng đốc Lạc đại nhân, mời Cao Tù cao đại ca tới và kể lại tất cả. Sau đó nhờ Cao đại ca trình lại với Lạc đại nhân, nói là ta muốn mời ngài đến xem quan viên thủ hạ trong cửa tiệm Đào gia hiếp đáp người lành thế nào.
Đại tiểu thư nghe xong cuống cuồng hỏi:
- Lâm Tam, ngươi ăn nói như thế thì Lạc đại nhân sao đến được?
Lâm Vãn Vinh cười:
- Ta với Lạc trẻ Lạc già đều là chỗ anh em, ta còn là quý nhân của bọn họ cơ, lão Lạc không đến mời là lạ.
Hắn cười một cách đầy bí ẩn, không ngó ngàng tới lời nói của đại tiểu thư nữa mà bảo Tứ Đức:
- Ngươi đi mau đi, tìm bằng được Cao đại ca. Chuyện này mà xong ta bảo đại tiểu thư tăng lương cho ngươi.
- Đa tạ Tam ca, đa tạ đại tiểu thư .
Tứ Đức hớn hở chạy đi.
Đại tiểu thư trông bộ dạng kỳ bí của hắn, không chịu được bèn nói:
- Ai cho ngươi tuỳ tiện xếp đặt như thế hả. Càng lúc càng tự do quá trớn.
Đại tiểu thư thấy Lâm Tam sắp xếp thoả đáng, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm, miệng ngoài nói cứng thế thôi để khỏi mất mặt liền xẵng giọng một tiếng rồi không nói gì nữa.
Khi Lâm Vãn Vinh và Đại tiểu thư đến cửa hàng nhà họ Đào, thấy dân chúng tụ tập ồn ào trước cửa. Biểu thiếu gia Quách Vô Thường bị mấy người họ Đào trói chặt đang chửi đổng ầm ĩ. Lâm Vãn Vinh đảo mắt một vòng, không thấy huynh muội Đào Đông Thành và Đào Uyển Doanh đâu. Bỗng thấy một người mập mạp mặc quan phục đứng ngay chính giữa, nom hao hao Đào Đông Thành lại đậm vẻ quan uy. Hẳn là Tô Châu chức tạo Đào Vũ rồi. Bọn hạ nhân Đào gia ra ra vào vào không ngừng, đang đem vải vóc trong cửa hàng khuân ra xe ngựa bên ngoài.
“Vô sỉ!” Đại tiểu thư chửi chầm: “Tiêu gia còn chưa kịp đến bàn giao với Đào gia. Chúng mang đi bao nhiêu vải vóc thì Tiêu gia sẽ bị thiệt hại bấy nhiêu.” Đại tiểu thư gằn giọng nói:
- Chúng đem hết vải vóc đi, muốn để lại vườn không nhà trống cho Tiêu gia ta đây mà, vô sỉ hết cỡ!
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Tuy bọn chúng làm thế này vô sỉ thật nhưng ta cũng không có cách gì ngăn lại. Vải vóc tuy là một nguồn thu nhập nhưng không phải là thứ quyết yếu nhất, cái đáng giá là đất đai nhà cửa. Đây là tài sản cố định, cũng là chỗ làm ăn của chúng, không có chỗ làm ăn thì nhiều vải vóc đến mấy cũng lụn bại mà thôi.
Đại tiểu thư biết hắn nói có lý, bèn gật đầu đồng ý, thấy bộ dạng thảm hại của Quách Vô Thường, không nén nổi thở dài: