“Ôi cái tổ của ta! Sao mấy hôm không về mà đã thành thế này rồi?” Lâm Vãn Vinh đảo mắt một vòng, chợt thấy trên bàn có để vài cuốn sách tuyến trang. Hắn cầm lên xem, ra là mấy cuốn “Kim Cương kinh”. Hắn không nhịn nổi cười: “Ngoài con nha đầu nhị tiểu thư kia ra còn có ai tụng kinh ở nơi tiêu điều này nữa? Không cần phải nói, căn phòng này chắc chắn là do nàng âm thầm đến quét dọn rồi.”
Tiểu nha đầu này ăn chay niệm phật, thế nên luôn mong Lâm Tam cũng phải đọc nhiều kinh văn như mình. Ai ngờ Lâm Vãn Vinh lại không chút cảm hứng gì với mấy thứ như “Kim Cương kinh” này, nếu là “Ngọc Nữ tâm kinh” thì có lẽ còn có chút hấp dẫn hắn.
Lâm Vãn Vinh lăn ra ngủ đến ngày hôm sau. Bây giờ hắn là hồng nhân trong mắt phu nhân, tiểu thư. Mấy việc của bọn làm vườn từ lâu hắn đã không phải động tay vào rồi, trừ phu nhân và hai vị tiểu thư ra, không ai dám sai bảo, tất cả đều tuân theo hắn. Ngủ thì cứ ngủ cho no mắt, tiền thì cứ đếm đến sái tay, đời cũng chỉ mơ đến thế mà thôi.
- Tam ca, tam ca, đại tiểu thư mời huynh đến nghị sự đường để cùng bàn định công việc.
Lâm Vãn Vinh mơ mơ màng màng bỗng nghe thấy tiếng “nha hoàn” từ ngoài gọi vào, giọng nói có vẻ quen quen. Hắn vẫn mặc kệ, ngáp ngắn ngáp dài hỏi:
- Tỉ tỉ gì đó ở bên ngoài ơi, mấy giờ, à quên, bây giờ là giờ nào rồi?
- Giờ ngọ rồi, hi hi!
“Nha hoàn” bên ngoài đứng cười.
- Trời chưa tối à, thế thì ngủ tiếp.
Lâm Vãn Vinh tự lầm bầm vài câu.
“Nha hoàn” đứng ngoài nghe vậy bèn nóng ruột, đạp cửa xông vào, xẵng giọng:
- Lâm Tam, dậy mau!
Lâm Vãn Vinh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Ngọc Sương mà cười:
- Nhị tiểu thư, sao hôm nay bỗng dưng cao hứng giả mạo làm nha hoàn thế? Ta chịu không nổi nghe!
Tiêu Ngọc Sương thừa biết hắn đã nhận ra giọng mình rồi nhưng còn cố tình trêu đùa, mặt nàng đỏ hồng:
- Chàng ấy, tối hôm qua về rồi mà không báo cho ta một tiếng, làm ta cứ lo nơm nớp cả ngày.
Lâm Vãn Vinh đã dậy từ nãy, cười:
- Hôm qua lúc bọn ta quay về, kẻ trên người dưới khắp trong phủ đều biết cả, một việc động trời như thế sao không ai báo cho nàng hay?
Nhị tiểu thư ngượng ngùng đáp:
- Dạo này ngày nào ta cũng tụng kinh niệm phật, không cho phép ai khác làm phiền. Hôm qua đến giúp chàng dọn phòng xong thì ta đi về, ngồi niệm kinh một lúc thì ngủ mất, không biết là chàng đã về.
“Con nha đầu này quả là ngoan đạo. Nói cho cùng thì đều vì mình cả.” Lâm Vãn Vinh cảm động, kéo tay nhị tiểu thư:
- Không phải vội, nếu nàng mệt rồi thì nghỉ ngơi cho khoẻ, đừng đọc kinh nữa vậy. Bồ Tát trên trời chỉ hưởng hương khói, cần là cần tiền hương quả chứ không ăn mấy thứ kinh phật này. Ta bỏ chút tiền bố thí và thắp hương, thế là được rồi.
Nhị tiểu thư vội vã đưa tay che miệng hắn lại:
- Lâm Tam, chớ có nói bừa. Lần trước chàng và tỉ tỉ bình an vô sự đều là nhờ Bồ Tát phù hộ, không được bất kính. Vì mọi người, tụng kinh một tháng có là gì, cho dù phải đọc kinh cả đời ta cũng chấp nhận.
Ngửi mùi hương thoang thoảng trên ngón tay nàng, Lâm Vãn Vinh giật mình hỏi:
- Nhị tiểu thư, có phải nàng dùng nước hoa không?
Tiêu Ngọc Sương đỏ mặt đáp:
- Ta dùng nước hoa hồng của mẫu thân, Lâm Tam, có thơm không?
“Thơm lắm, thơm chết đi được. Ba mẹ con nhà họ Tiêu này lại đều thích nước hoa hồng cơ đấy. Ha ha, thú vị thật.” Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng mà khen ngợi:
- Thơm, thơm lắm! Nhị tiểu thư, mấy hôm không gặp, trông nàng thon thả đi nhiều.
Tiêu Ngọc Sương gật đầu:
- Mấy hôm nay toàn ăn đồ chay nên gầy đi một chút.
Lâm Vãn Vinh dán mắt vào bộ ngực dậy thì của nàng, trông như nụ hoa đang dần bung nở, nghiêm nghị nói:
- Nhị tiểu thư, nàng đang trong thời kỳ phát dục thanh xuân, nhiều chỗ lớn khá nhanh. Chỉ ăn chay thôi là không được, phải kèm theo cá thịt. Thế mới làm cho ngực … à … toàn thân lớn nhanh. Nào, đưa ta ôm xem gầy đi mấy cân.
Nhị tiểu thư nhảy phắt ra tránh xa hắn, mặt mũi tối sầm, xấu hổ đáp:
- Cái đồ nhà chàng chỉ biết ức hiếp ta, thật đáng ghét! Tỉ tỉ nói, nữ nhi bọn ta thân thể quý giá như tính mạng, không được để người khác chạm vào.
Lâm Vãn Vinh nhớ lại buổi tối hôm đó, lúc sắp đi, hắn trốn trong phòng Tiêu nhị tiểu thư nghe đại tiểu thư dạy cho Ngọc Sương cách nữ tử phòng bọn háo sắc, trong lòng thấy khó chịu vô cùng. Hắn the thé cười:
- Nhị tiểu thư, con dao găm đó mang trên người thì nguy hiểm lắm, hay là đưa cho ta giữ hộ. Con người ta ngay thẳng lắm, không lợi dụng ai bao giờ.
Nhị tiểu thư khẽ ừ một tiếng, hai má lại đỏ ửng, khẽ cúi đầu xuống, nói:
- Lâm Tam, chàng không phải sợ. Con dao găm đó chỉ là vật phòng thân của ta, chỉ phòng người ngoài thôi. Con người chàng tuy chẳng ra gì, nhưng ta bị chàng ức hiếp quen rồi, cho dù bị ức hiếp đến chết ta cũng không oán trách nửa lời.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh xúc động ngậm ngùi. “Ai nói con nha đầu này mới mười sáu mười bảy tuổi? Những lời nó nói ra, cho đến một a đầu hai sáu hai bảy tuổi cũng chả dám. Lão tử cảm động quá đi mất!”
Tiêu Ngọc Sương tuổi còn trẻ, như một mầm hoa đang nhú. Lâm Vãn Vinh giữ thái độ “Vỗ béo rồi thịt”, không trêu ghẹo quá đà nữa, chỉ nói mấy chuyện lặt vặt với nàng, thỉnh thoảng lả lơi một chút, quan hệ thế này cũng tốt đẹp.
Lâm Vãn Vinh kể những điều mắt thấy tai nghe ở Hàng Châu cho Ngọc Sương nghe. Hắn vốn là cao thủ tán chuyện, giọng điệu lên bổng xuống trầm, tình tiết quanh co lắt léo, nhị tiểu thư ngây dại nghe hắn kể, bỗng kéo tay hắn mà nói: