Cao Tù khó xử nói:
- Cái này, ta có một pháp môn, nhưng hơi âm độc một chút.
Lâm Vãn Vinh nghe hắn nói có cách, trong lòng vui mừng:
- Cao đại ca, huynh nhìn ta giống một người quang minh lỗi lạc không ? Đối với kẻ địch, càng độc ác ta càng thích.
Cao Tù cũng thấy không còn cách nào, gặp tên công tử kì lạ này, nếu ai dám đọ âm hiểm cùng hắn coi như tự mình tìm cái chết rồi, Vậy nên chỉ có thể gật đầu, đáp ứng thi hành thủ pháp.
Lâm Vãn Vinh đem Đào Đông Thành đến, quăng xuống đất. Cao Tù nói:
- Khi ta thực hiện thủ pháp, làm sẽ rất đau, sợ tên họ Đào này sẽ tỉnh dậy.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Vậy thì tốt.
Hắn từ trong túi lấy ra mông hãn dược do Tiếu Thanh Tuyền tặng, do mông hãn dược được bao bọc bởi da bò, nên hôm qua trời mưa vẫn không bị ướt.
Cao Tù hành tấu giang hồ lâu năm, nên nhìn sơ qua đã biết đó là cái gì, trong lòng nghĩ: “Tên công tử này không biết lai lịch thế nào, tùy thân đem theo cũng toàn là bửu bối. Xem ra hắn còn hại dân hại nước hơn Đào Đông Thành.”
Lâm Vãn Vinh kêu Tứ Đức đem bình tới, đổ nước sạch vào rồi xả nửa gói mông hãn dược, đây là lần đầu tiên hắn giở thủ đoạn, không biết dùng bao nhiêu, thầm lè lưỡi. bấy nhiêu đó có thể làm xỉu một con bò nếu cho tên họ Đào kia uống xong, không chừng ba ngày chắc cũng không tỉnh lại.
Lâm Vãn Vinh tìm được cây củi nhỏ, tiện tay khuấy khuấy hai cái,nói:
- Được rồi, đây đúng là thuốc thượng đẳng, vật này phải có khi hành tẩu giang hồ để còn thải hoa liệp diễm (hái hoa cưa gái). Với người bình thường ta sẽ không tùy tiện dùng đâu.
Cao Tù mở họng Đào Đông Thành ra, Lâm Vãn Vinh ép Đào Đông Thành uống cái chén đó rồi cười:
- Xong, Cao đại ca có thể bắt đầu rồi.
Cao Tù nói:
- Lâm công tử, thủ pháp của ta là độc gia pháp môn, thập phần âm tốn tàn độc làm hỏng hoại gân mạch của hắn. Họ Đào này trong vòng một tháng sẽ không phát hiện đâu, sau này mới dần dần phát hiện, nhưng bản thân hắn căn bản cũng không thể phát giác là chuyện gì đã xảy ra. Tới lúc đó thì cho dù Đại La kim tiên hạ phàm thì hắn cũng không thể trở thành đàn ông được, thủ pháp này người trong đồng đạo cực kỳ khinh bỉ, nên xin công tử giữ bí mật cho ta.
Đây có lẽ là loại thủ pháp phá hỏng kết cấu xương của thân thể, cách này quả nhiên là tuyệt làm một lần là mãi mãi, lão cũng muốn học, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nghiêm túc nói:
- Cao đại ca có thể yên tâm, đây là hành động chính nghĩa, không sợ người khác lời ong tiếng ve. Nói cho cùng, chúng ta có thể độc ác hơn tên họ Đào này sao? Đây là ác giả ác báo, chúng ta chỉ là thay trời hành đạo mà thôi.
Cao Tù gật đầu không nói gì, từ trong người móc ra hai cây kim dài, tìm đúng vị trí, nhanh chóng đâm vào háng hắn, bụng dưới của Đào Đông Thành từ từ phồng lên, Cao Tù vận đầy khí lực, hây một tiếng vỗ lên bụng dưới của hắn. Trên mặt Đào Đông Thành hiện lên thần sắc đau khổ, nhưng sau đó lại ngủ thiếp đi.
Cao Tù lau mồ hôi:
- Xong rồi, tên tiểu tử này e rằng sau 1 tháng nữa sẽ không thể làm nam nhân được nữa rồi.
Lâm Vãn Vinh đột nhiên nói:
- Cao đại ca, trên người huynh có mang xuân dược không?
Cao Tù đỏ mặt:
- Công tử cần loại thuốc này để làm gì?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Ta sợ Đào công tử chơi chưa đã, muốn mời hắn uống thêm.