- Đúng rồi, Từ tiên sinh, những phỉ nhân Bạch Liên giáo đó, ngươi định xử trí bọn chúng như thế nào ?
Lâm Vãn Vinh đột nhiên cảm thấy hứng thú hỏi.
- Tra hỏi cho ra tên trùm sỏ, nhất định không bỏ qua.
Từ Vị đáp ngắn gọn.
- Cái tên đầu lĩnh kia ta có biết, có phải tên là Lục Trung Bình không? Ngày trước ta làm khách của 'Bạch Liên Giáo', đối với hắn cảm tình khá thâm sâu.
Lâm Vãn Vinh cười nói. Cảm tình giữa ông nội cùng cháu trai sao có thể không sâu chứ?
- Lâm tiểu ca biết tên Lục Trung Bình?
Từ Vị nói:
-Lần này hắn đích thực là thủ lãnh, nhưng tuyệt không phải là người đứng phía sau.
Trong lời nói của Từ Vị đầy thâm ý, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ tiên sinh muốn tra hỏi cái gì sợ rằng sớm đã có manh mối rồi, việc gì phải phí sức một cách vô ích.
- Tróc gian tróc song, nã tặc nã tạng (bắt gian dâm thì phải bắt cả đôi, bắt trộm thì phải bắt cả tang chứng). Dĩ nhiên phải có minh chứng mới có thể khiến người ta tâm phục khẩu phục, để cho tên chủ tử đứng sau kia không còn lời gì có thể nói.
Từ Vị trong mắt chợt lóe thần quang, lời nói lại đầy hàm ý sâu xa.
-Chỉ tiếc, lão hủ lần này đi vội vàng, bên cạnh tuy đều là hộ vệ tinh thông công phu nhưng phương diện thẩm vấn lại không am hiểu. Cái tên Lục Trung Bình này ngang ngạnh vô cùng, hỏi mãi cũng không nói ra vài câu hữu dụng.
Lão tựa như lẩm bẩm nói với bản thân.
Ài, ông không phải rõ ràng là đang mời mọc ta đấy chứ. Biết ta cùng Bạch Liên giáo có cừu oán, khẳng định sẽ cảm thấy hứng thú đối với việc này. Lão Từ này thật sự là người có nhiều tâm kế a. Phải nói rằng việc thẩm vấn tuy bản thân chưa bao giờ làm qua nhưng chưa gặm móng lợn vẫn chưa thấy lợn chạy thế nào, lấy ớt trát lên vết thương, tùy tiện đưa ra vài cách xem xem thằng cháu trai này có chịu nhận hay không.
Lớn đến như vậy còn chưa thẩm vấn qua người nào, ta hôm nay đến đập cái tên Lục Trung Bình vương bát đó, lão tử chuyên đánh chó.
Nghe thấy có chuyện tốt như vậy, tâm tình của Lâm Vãn Vinh vốn đang buồn chán bỗng nhiên xóa hết. Trời, làm cảnh sát, có chuyện chơi vui như thế, kẻ ngu mới không định làm.
- Thế này, Từ tiên sinh, ta muốn đi xem qua một chút.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ ngượng ngập nói. Từ Vị liếc mắt nhìn hắn, bắt đầu ha ha cười to.
Nơi Lục Trung Bình bị nhốt là một gian phòng nhỏ âm u, cả người hắn bị khóa bằng xiềng xích, sắc mặt nhợt nhạt, tỏ ra thập phần tiều tụy.
Lúc Lâm Vãn Vinh theo Cao Tù đi vào, hắn vừa bị tra tấn nằm trên đất ngẩng đầu lên nhìn thấy Lâm Vãn Vinh, trong mắt bắn ra lửa giận nói:
- Tên họ Lâm kia, ngươi tới đấy làm cái gì?
Trời, đã bị bắt rồi còn hung hăng như thế, ngươi nghĩ đây là cái nhà bếp của ngươi a. Lâm Vãn Vinh Cười nói:
- Ta tới thăm thân.
- Thăm thân cái gì?
Lục Trung Bình cả giận nói.
- Đi thăm cháu nội a.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc nói.
Lục Trung Bình trên mặt giật giật, hét lớn:
- Tên họ lâm kia, ta thề không đội trời chung với ngươi.
Con mẹ ngươi, bắt lão tử tới Bạch Liên giáo, nếu không có Tiên Nhi cứu ta, lão tử chắc đã chết trên tay người và tên Đào vương bát đó rồi. Lão tử đội trời chung với ngươi khi nào vậy?
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười, nói với Cao Tù:
-Cao đại ca, nghe nói tiểu tử này là võ lâm cao thủ sao?
Cao Tù gật gật đầu, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Võ lâm cao thủ, con mẹ nó, danh đầu này quả thực khiến người ta phải sợ, phá đi công phu của võ lâm cao thủ thì phải thế nào?
- Đâm thủng khí hải, khóa xương tì bà.
Cao Tù đáp ngắn gọn.
- Ây, nghe có vẻ rất hấp dẫn. Cao đại ca, vậy phiền ngươi mỗi trò thử làm một trăm lần.
Lâm Vãn Vinh kẻ cả nói.
Lục Trung Bình giật nảy mình, cả kinh nói:
- Lâm Tam, ngươi dám?
Cao Tù cũng giật mình, Lâm công tử này thật là quá độc ác. Mỗi đòn một lần, tên họ Lục này coi như đã bị phế, hắn còn muốn làm một trăm lần, cứ như đây là thái rau vậy.
- Mẹ nó, ta có gì mà không dám chứ?