Tần Tiên Nhi đã nhiều lần liều mình giúp đỡ có thể nói là rất tình thâm ý trọng, thế nên dù có lạnh lùng đến đâu cũng bị khối tình cảm đó làm cho cảm động . Huống chi Lâm Vãn Vinh này đâu phải quân tử, tiện nghi như vậy sao có thể không chiếm chứ? Cả người lập tức rạo rực hẳn lên.
Ngón tay Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, tuy còn vướng một lớp quần áo nhưng cũng có thể cảm nhận được làn da mát mẻ, mịn màng của nàng. Không biết tiểu nữ này dùng phương pháp bảo dưỡng gì mà da dẻ thật láng mịn, mềm mại như nước vậy. Lâm Vãn Vinh rên lên một tiếng, bàn tay cũng nhẹ nhàng chuyển động, tíc tắc các nút áo của của nàng đã được cởi ra, đại thủ nhanh nhẹn tiến vào.
Thân hình Tần Tiên Nhi run rẩy, đôi mắt nhu tình liếc nhìn hắn, gương mặt lộ vẻ ngượng ngùng vô hạn, chiếc miệng nhỏ hé ra, khe khẽ rên lên, một cổ hương khí nhàn nhạt xộc vào mũi Lâm Vãn Vinh, làm cả cõi lòng hắn ngây ngất tê dại.
Lâm Vãn Vinh vuốt ve nhẹ nhàng lên sống lưng của Tiên Nhi, cảm giác từ ngón tay truyền đến thật là nhu nhuyễn, Tiên Nhi da thịt trong suốt như ngọc, mềm mại mịn màng không có một chút tì vết, càng nhẹ nhàng vuốt ve càng cảm thấy như một loại tơ lụa mềm mại nhất,đưa lại một cảm giác đê mê.
Hê hê, nhặt được bảo bối rồi, không cần phải nói về dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của Tiên Nhi, làn da này đúng là mềm mại, cũng hiếm người sánh được, quả thực có thể ngang tầm với Thanh Tuyền. Tiên Nhi này thật sự là một đại bảo bối a, lão tử bị nàng hấp dẫn cũng là đạo li
Lâm Vãn Vinh thèm thuồng vội nuốt nước miếng, bàn tay cũng nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng nàng, từ từ tiến xuống dưới, thoáng cái đã đặt lên bờ eo thon, mềm mại của nàng rồi.
Lập tức, Tần Tiên Nhi tựa như bị trúng tà toàn thân bất động, người khẽ run rẩy, sắc mặt như phủ một lớp mây hồng, cái miệng nhỏ nhắn lãi khẽ rên lên, trong cổ họng bỗng ư hử vài tiếng, tựa như thanh âm của một con mèo cái chứ không phải do nàng cố ý phát ra. Hơi nóng bỏng của nàng trở nên gấp gáp, cơ thể nóng rực cả lên như bị lửa thiêu vậy.
Hai mắt nàng long lanh trong vắt, trên mặt phảng phất một mảng hồng phấn kỳ dị, ngơ ngác liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, đôi môi đỏ mọng một khẽ hé ra, hơi thở vô ý phát ra như hoả nhiệt .
- Công tử! Một tiếng rên rỉ từ Tần Tiên Nhi phát ra. Lâm Vãn Vinh trong lòng rung động, ôm chặt nàng vào trong lòng ngực, cảm giác thấy đôi ngọc nhũ căng tròn nhô cao đang tỳ lên ngực, một cảm giác mềm mại, trơn tru truyền tới. Hắn trong lòng không nhịn được nữa, hai tay thuận thế hạ xuống, đang muốn chạm vào tiết y của Tiên Nhi thì ánh mắt bỗng liếc qua, đã thấy xa xa trên mặt hồ, một con thuyền thật lớn của quan quân đang chậm rãi đi tới.