Thảo luận làm ăn với người ngoại quốc lần này luôn tiện giúp cho Lâm Vãn Vinh có thêm nhiều giải pháp hay. Hắn đã chiếm được đại tiện nghi, nên trong lòng tự nhiên cảm thấy rất sung sướng.
Ngoài trời bỗng đổ cơn mưa phùn. Những giọt mưa đầu đông lạnh lẽo tạt vào mặt mọi người, cảm giác buốt giá thấu tận vào xương. Dưới làn sương mờ, Tây Hồ phảng phất như một nàng xử nữ e lệ sau chiếc khăn lụa mờ ảo, càng tăng thêm vẻ huyền bí.
Đại tiểu thư nhẹ nhàng mở cái dù giấy che mưa, khẽ vén váy dài, từ từ uyển chuyển bước tới. Lâm Vãn Vinh thấy nàng cẩn thận bước đi, sợ cái váy lấm bùn, nhịn không được liền bật cười:
- Đại tiểu thư không muốn đi nhanh chẳng phải vì sợ quần áo lấm bùn, mà chính là sợ trái tim nhiễm lòng trần thôi.
Đại tiểu thư nổi giận quay đầu lại:
- Ta thật không hiểu sao ngươi cứ bỡn cợt với ta mãi. Tình nhân của ngươi nhiều vô số, nói lời này với các nàng ấy hợp hơn.
Đại tiểu thư vừa nói, ống tay áo bỗng ẩn hiện một sợi tơ hồng, Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua, giọng hồ hởi:
- Đại tiểu thư, hồng tuyến xuất hiện, nhân duyên sẽ tới, xem ra nàng sắp có chuyện tốt đến đấy.
Đại tiểu thư cả kinh cúi đầu nhìn lại, thì ra là sợi chỉ nàng mới may tay áo tối hôm qua, còn đính luôn hai quả tú hoa châm lại bị tên Lâm Tam này thấy được, nàng sắc mặt đỏ bừng, hầm hừ:
- Nói năng linh tinh!
Lâm Vãn Vinh chọc giận nàng như vậy đã nhiều lần nên không để ý lắm, bỗng nghe Từ Vị cảm khái:
- Lâm tiểu huynh đệ, ta thấy ngươi tuổi còn trẻ như vậy, mà tầm nhìn xa rộng, không bị gò bó, ngươi thật khoái hoạt, tiêu diêu tự tại. Lão hủ tuy tuổi đã cao, trong lòng nhịn không được vẫn thèm muốn được như ngươi lắm.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ đại nhân, ta chỉ là một tiểu dân nghèo tuy là tiêu diêu tự tại khoái hoạt nhưng thấy ngài cũng phải ham muốn. Phải nói là ta cũng khổ sở đấy chứ, cũng bị người khác bắt làm việc đấy thôi. Nhưng dù sao vẫn phải thầm cám ơn ông trời, nếu trời cao không có mắt, dù ta có là người thông minh thì sống cũng chẳng thoải mái gì.
Từ Vị là người sáng suốt, nghe qua ý tứ lời Lâm Vãn Vinh vừa nói, biết tâm tư hôm nay của mình đều đã bị hắn nhìn thấu, nên đành thú nhận:
- Lâm tiểu huynh đệ, hôm nay giúp Tiêu gia đối phó với tên Đào Đông Thành, lão hủ cũng có nỗi khổ tâm, hi vọng ngươi đừng để bụng.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Đại nhân, ngài nói gì ta nghe không hiểu. Hôm nay cảnh sắc Tây hồ trong mưa thật là mỹ lệ. Nếu là ta kiếm vài vị tỷ tỷ, cùng ra ngoài vui chơi thì thật là khoái hoạt.
Đại tiểu thư đi ở phía trước, nghe thấy hết mọi lời, quay đầu lại giận dữ nói:
- Lâm Tam, ngươi thật là đến chết mà cũng không hối cải.
Chết cũng không hối cải? Đây là nói ta sao? Lão tử còn tưởng rằng bổn tính của mình là bất biến, làm gì có chuyện như vậy, bèn quay lại nói :
- Đại tiểu thư, ta chết mà phải hối cải điểm gì?
Đại tiểu thư sắc mặt giận dữ:
- Ngươi tại Kim Lăng, thường xuyên lui tới Diệu Ngọc phường, mặc dù có biểu ca kèm cặp, nói là trao đổi học vấn, nhưng vậy là không thể chấp nhận được. Hôm nay tại Hàng Châu này, ngươi sao lại có những tâm tư dơ bẩn như vậy? Ngươi đã quên Thanh Tuyền tiểu thư, Xảo Xảo muội tử rồi hay sao?
Trời ạ! Lão bà không có quản vậy mà cô nàng này lại quản ta. Ngó dáng điệu Đại tiểu thư kia phẫn nộ nhìn mình, tựa hồ như người vợ bắt được nam nhân của mình trong lầu xanh, trông thật khủng thiết.
Thấy Đại tiểu thư như vậy, Lâm Vãn Vinh nói với Từ Vị :
- Từ tiên sinh, ngài nhận xét thanh lâu thế nào, có điều gì sai trái chăng?
Từ Vị thân là Thiên hạ đệ nhất học sĩ, cũng không khỏi bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Người huynh đệ này cái gì đều dám nói a, khó nghe như thanh lâu cũng không ngại. Tất cả mọi người có chút học vấn đều biết thanh lâu là nghĩa gì. Từ Vị khi còn trẻ tuy cũng nổi danh là một phong lưu tài tử, chỉ có điều hiện nay tuổi đã cao nên làm việc gì cũng trong khuôn khổ. Hơn nữa Tiêu đại tiểu thư đang có mặt ở đây, lão cũng không biết trả lời như thế nào, đành nói qua loa: