Lâm Văn Vinh ồ một tiếng: “Con mẹ nó, ta cứ lo ở Đại Hoa này Diamond dịch thành cái tên khác, bây giờ cũng yên tâm rồi, cũng đều gọi là kim cương như nhau thôi.”
Lâm Văn Vinh mỉm cười nói:
- Đào công tử, tuy có được viên kim cương thứ phẩm nhỏ bé này nhưng e rằng cách phân biệt thế nào thì căn bản là ngươi không biết. Chọn lựa kim cương thì phải chú trọng về màu sắc, độ dày, độ bóng, tính khúc xạ. Theo bốn điểm này mà xem xét, viên trong tay Đào công tử quả thật là đồ kém chất lượng, nói là hàng loại hai, hoàn toàn không hề quá. Kim cương chân chính phải cứng rắn, thuần chất, sáng rực rỡ, trải qua ngàn năm cũng chẳng thay đổi mãi lưu truyền vĩnh viễn. Người Tây phương đem sự bền chắc không thể hủy của kim cương cùng tình yêu trọn đời chung thủy liên hệ với nhau, khiến kim cương trở thành lễ vật tốt nhất để biều đạt tình yêu, tượng trưng cho tình cảm nam nữ vĩnh viễn không phai nhạt, không thể chia lìa. Ánh sáng năm màu, tượng trưng cho tình yêu đôi lứa tựa như ngọn lửa tình phong phú mà lại rực rỡ. Trắng trong tinh khiết thì tượng trưng cho tình cảm vô tư…, ngụ ý sâu sắc khôn cùng.
Đang ngồi ở đây đều là những thương nhân, đối với sự vật mới mẻ đều có sự hiếu kì rất to lớn. Mặc dù có cái gì mà Hy Lạp ngữ, Arap ngữ, Tây Dương ngữ, bọn họ đều không hiểu nhưng sau một hồi nghe Lâm Vãn Vinh diễn giải, cũng đã in sâu vào trong đầu bọn họ. Có thể đem kim cương này ra giải thích hợp lý được như thế, Lâm Tam này hẳn là không có nói lời giả dối. Ngay cả Đào Uyển Doanh nghe được cũng có chút say mê, theo lời này của hắn, kim cương này không phải vật mà nữ tử yêu quí nhất đấy sao!?
Đại tiểu thư ngơ ngác nhìn Lâm Tam và thầm nghĩ: “Tên này thật xấu xa vậy mà cũng thật sự biết được vật này, lại còn có thể biết được lai lịch rất rõ ràng, không biết còn che dấu bao nhiêu bản sự nữa.”
Từ Vị tài học đứng đầu thiên hạ, thời còn trai trẻ cũng từng gặp qua người Tây Dương, cũng chưa từng nghe qua về kim cương, hôm nay nghe xong Lâm Văn Vinh giải thích một phen, nhịn không được gật gật đầu: “Thiên hạ to lớn, còn biết bao nhiêu vật chưa tường tận. Lâm Tam này, quả thật biết nhiều hiểu rộng!”
Vô cùng khó chịu hẳn là Đào Đông Thành rồi, hắn hừ một tiếng:
-Lâm Tam, ngươi chớ đắc ý, đó là ngươi đoán trúng tên, còn chưa nói ra xuất xứ của nó, không thể tính ngươi thắng.
Lời của hắn ý là danh tự đã đoán đúng. Đại tiểu thư nghe xong liền vui vẻ, tâm hồn đang lâng lâng cũng từ từ hạ xuống. Lâm Văn Vinh mỉm cười:
- Đào công tử chớ vội vàng, xuất xứ này ta còn chưa nói mà.
Chúng nhân đều giương tai lên , nghe Lâm Tam nói ra xuất xứ.
- Xuất xứ của kim cương, trong “Kinh thi” cũng cũng đã nêu rõ ràng, “tha sơn chi thạch, khả dĩ công ngọc”(3), hẳn chư vị đang ngồi đây đều đã nghe qua, cẩn thận suy ngẫm lại câu nói nổi tiếng này đều có thể thấy ý tứ trong đó! Nó là đá núi, tên là kim cương nên coi như là đá kim cương. Lão tổ tông của chúng ta sớm phát hiện nên trong Đại Hoa ta cũng có kim cương.