Tiêu gia muội tử? Lâm Vãn Vinh mơ hồ một chút, rồi sau đó bừng tỉnh, người nàng ta nói đến chính là Tiêu Ngọc Nhược.
Lâm Vãn Vinh quay đầu nhìn lại, đã thấy hai bàn tay nhỏ nhắn của Tiêu Đại tiểu thư nắm chặt lại, mày liễu cau có, sắc mặt tái nhợt, nhìn Lưu Nguyệt Nga giận dữ:
- Lưu tỷ tỷ, ngươi nói cái gì đó?
Lưu Nguyệt Nga trời sinh đã nói to, tuy đã hạ giọng xuống, thế nhưng Đại tiểu thư lại ngồi quá gần, những lời nói này nàng nghe rõ một năm một mười, liền lập tức biến sắc.
Thấy dáng vẻ tức giận của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh thầm nhủ: “quả chưa từng thấy tiểu ny tử này có cái bộ dạng hổ cái như vậy. Lão tử tán gái vô số, có ai gặp ta lại không ôn ôn nhu nhu quy quy thuận thuận, nào từng gặp qua tiểu nữ nào bá đạo như vậy? Cho dù là nàng thích ta đi nữa, ta cũng chẳng thèm, hừ.
Lưu Nguyệt Nga là người trực tính, thấy Đại tiểu thư đã nổi giận, cũng thấy câu nói của mình không ổn, vội nói:
- Đại muội tử đừng ngạc nhiên, tỷ tỷ chỉ là nói đùa thôi, không có ý gì đâu. Muội cũng biết tỷ tỷ này miệng lớn, đây là cá tính rồi. Lâm Tam huynh đệ, ngươi cũng đừng để trong lòng nhé.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:
- Đại tiểu thư của chúng ta mĩ lệ đoan trang, tài hoa phi phàm, lang quân xứng đáng với nàng đương nhiên phải quán tuyệt thiên hạ. Phàm phu tục tử như ta sao có thể mơ tới được? Lưu đại tỷ đừng nói đùa như vậy.
Đại tiểu thư liếc mắt nhìn hắn, “hừ” một tiếng nói:
- Ngươi cố ý nói những lời này để chọc giận ta à, không thèm nói chuyện với ngươi nữa.
Lưu Nguyệt Nga thấy Đại tiểu thư khí tức vẫn chưa tiêu, liền vội nhận mình không phải, nói mấy câu ngon ngọt với nàng. Lưu Nguyệt Nga là người thẳng thắn nhanh miệng, Đại tiểu thư đã biết, hai người ngày trước cùng nhau kết tình thân hữu, đây cũng chỉ là những lời nói đùa chẳng hại gì, Đại tiểu thư tự nhiên sẽ không làm nghiêm trọng lên với nàng. Trong chốc lát lại cùng với nàng ta cười rộ lên, chỉ là ánh mắt nhìn Lâm Vãn Vinh có chút gì đó kì quái.
Lâm Vãn Vinh đang bực bội nhàm chán, lại nghe thấy chỗ mấy người kia kêu lên:
- Đào công tử, ngươi làm sao lại đến đây.
Nghe tiếng nhìn lại, đã thấy Đào Đông Thành mỉm cười đi đến, đi theo bên cạnh là một nữ tử, thân người thanh nhã mỹ lệ, một thân quần áo màu đỏ chót, giống như một quả ớt nhỏ vào mùa thu.
”Con bà nó, tiểu nữ này lại lợi dụng ra ngoài rong chơi, tiền của người ta nộp thuế đều để nuôi cái lũ côn trùng ăn vải này”. Lâm Vãn Vinh nhìn tiểu ny tử kia, khinh bỉ nghĩ. Nàng ta trước kia đã từng bị hắn dạy cho một bài học, chính là Đào Uyển Doanh tiểu thư, chỉ là hôm nay thay đổi chút y phục, nhìn như một ngọn lửa vậy.
Đại tiểu thư thậm chí còn thảm nhiên như không trông thấy hai huynh muội Đào gia, tiếp tục cùng Lưu Nguyệt Nga trò chuyện.
Đào Uyển Doanh cẩn thận tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy Tiêu Ngọc Nhược, nhất thời cao hứng lên, nàng vội vàng hô to một tiếng:
- Ngọc Nhược tỷ tỷ
Vừa muốn đi tới, đã thấy bên cạnh Ngọc Nhược là cái tên gia đinh Lâm Tam kia, đang mỉm cười nhìn mình.
Đào Uyển Doanh chợt phát run lên, dừng bước lại. Tình cảnh ngày ấy trước mặt mọi người bị hắn vũ nhục hiện lên trong lòng.
Trong lòng nàng thấy xấu hổ xen lẫn tức giận, rồi lại có chút sợ hãi hắn, do dự mất một lúc lâu, rốt cuộc cũng đi tới hướng về phía Đại tiểu thư nói:
- Ngọc Nhược tỷ tỷ, người đến sớm vậy.
Trong khi nói chuyện, nhãn quang vẫn cứ hướng về phía Lâm Tam, tựa như đang tự động viên mình vậy.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, mục quang dò xét trên người nàng từ trên xuống dưới một vòng, Đào Uyển Doanh chợt nhớ đến sự tình gì đó, liền vội vàng lấy tay che tiểu đồn lại, sắc mặt đỏ bừng.
Đại tiểu thư trông thấy thần sắc của nàng ta, liền biết Lâm Tam giở trò, thấy vừa bực mình vừa buồn cười, trừng mắt với Lâm Tam một cái, rồi quay qua Uyển Doanh cười nói: