Lâm Vãn Vinh cười to, Đại tiểu thư cũng đột nhiên ý thức được: “Ai da, đây chẳng phải là ngôn ngữ hạ lưu của hắn đó sao!” lập tức thở gấp, sắc mặt đỏ bừng, nước mắt cứ tuôn rơi, òa khóc:
- Ngươi …ngươi…! ta sinh ra là để cho ngươi khi dễ sao ?
Đại tiểu thư đúng là đã nổi giận thật rồi, trên đường đi không hề ngó ngàng tới hắn. Lúc trở lại tiểu điếm, thấy tất cả mọi người đang đứng đợi, nàng cũng không để ý ánh mắt lo lắng của họ mà chạy tới nhào vào lòng Trương nương:
- Nhũ nương !
Rồi nói không nên lời, đứng đó khóc to…
Đại tiểu thư bình yên vô sự trở về, đương nhiên tất cả mọi người cao hứng, chỉ là vẻ mặt Lâm Tam thập phần cổ quái, hình dáng muốn cười nhưng lại không dám cười. Đại tiểu thư thần sắc lại càng ly kỳ, như hàm chứa đủ thất vị nhân sinh(1) bên trong, ai cũng nhìn không ra.
“Cầm thú không bằng” này hiệu quả thập phần rõ ràng. Thẳng đến ngày thứ hai hôm sau vẫn không nói với Lâm Vãn Vinh một câu nào. Hắn không phải cố ý đùa giỡn tiểu nữ tử này, hơn nữa đây cũng không phải là lần đầu nên cứ kệ thế nào hay thế đấy. Ra khỏi cửa, Đại tiểu thư đã phi thẳng lên xe ngựa, đúng là không muốn thấy tên hạ lưu này, Lâm Vãn Vinh cũng mừng rỡ vì được thanh bình đôi chút. Phó hội năm nay tiến hành tại Tình Vũ lâu, chính là tửu lâu nổi danh tại Hàng Châu.
Hai nguời bước vào đến đây, nhìn thoáng qua tình hình nơi này, Lâm Vãn Vinh đã thầm “hừ” lạnh một tiếng. Nguyên là cách bố trí của Tình Vũ Lâu này và Thực Vi Tiên thập phần tương tự, bực nhất chính là các kiểu cách, chiêu thức buôn bán ở đây cũng bắt trước y chang Thực Vi Tiên. Từ đó có thể thấy được, Tình Vũ lâu này đương nhiên đã phái người đến Kim Lăng khảo sát qua thực địa. Hắn không biết là nên cao hứng hay phải buồn bực. Cái chiêu thức này đều đã lan tới Hàng Châu, có thể cho rằng danh tiếng Thực Vi Tiên quả đã truyền tụng ra bên ngoài, ngay cả tửu lâu của tỉnh khác cũng phái người đến xem mà bắt chước. còn bực ở chỗ là không có gì bảo vệ quyền lợi, ngay cả cách thức, mánh làm ăn cũng không thể giữ bí mật, để người bắt chước, mà hắn cũng không có biện pháp giải quyết nào. Dù nói như thế nào, việc thế này khó có thể làm cho người ta vui vẻ lên được.
Đại tiểu thư đang đi ở phía trước, nghe thấy thanh âm của Lâm Vãn Vinh, nhịn không được quay đầu, liếc mắt nhìn hắn nói:
- Những người phía trước đều là các nhân vật cao cấp của thương trường Giang Chiết, ngươi chớ để bị chú ý đó.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Đại tiểu thư yên tâm đi, trước mặt người lạ, ta nghiêm trang lắm.
Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng nói:
- Nói ngươi nghiêm trang ư, chắc mặt trời mọc phía tây. Việc hôm qua ngươi nói với ta, sau này không được tiếp tục nữa, bằng không, ta nhất định không nói chuyện cùng ngươi đó.