Dịch giả:
Biên dịch: melly
Biên tập: binhbt
Ngày thứ hai khi trời còn chưa sáng, Lâm Vãn Vinh đang say giấc thì nghe thấy tiếng gọi của một nữ tử từ ngoài cửa:
- Lâm Tam, dậy mau!
Lâm Vãn Vinh mơ mơ màng màng mở mắt, nghe thanh âm tựu hồ như của Đại tiểu thư, trong lòng liền buồn bực, nha đầu kia, đi sớm như vậy để làm chi, không sợ bị thâm như mắt gấu mèo sao?
- Lâm Tam, dậy nhanh lên, chúng ta phải xuất phát.
Tiếng của Đại tiểu thư từ bên ngoài truyền đến.
Lâm Vãn Vinh không còn cách nào khác đành phải ngồi dậy mặc quần áo. Lúc ra ngoài mở cửa mới thấy ánh sáng le lói của sao Mai báo hiệu buổi hừng đông, còn hơn một canh giờ nữa trời mới sáng.
Đại tiểu thư y phục đã sớm chỉnh chu, khoác một tấm áo choàng dài. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng trong gió lạnh mùa đông, nàng đứng ở ngoài cửa phòng lườm hắn:
- Biết ngươi vẫn còn ngủ mà. Nhanh tỉnh dậy, chúng ta phải lên đường.
Ngáp dài một cái, Lâm Vãn Vinh nói giọng uể oải:
- Đại tiểu thư, lúc này vẫn là giờ ngủ mà, có cần gấp như vậy không?
Tiêu Ngọc Nhược hừ một tiếng:
- Quãng đường từ đây đến Hàng Châu dài vài trăm dặm, nếu không sớm khởi hành, đến khi nào mới tới nơi? Ngươi đúng là kẻ lười biếng, chỉ toàn viện cớ thôi, lần sau ta tiện thể đem theo chiêng trống gõ bên tai ngươi, để xem ngươi ngủ thế nào mà ngủ.
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, giỏi thì đến đây, ngươi muốn quản giáo ta ư, hắc hắc, tiểu nữu này thật quá xem thường lão tử. Hắn lấy nước lạnh rửa mặt rồi nhanh chóng làm mấy việc cá nhân lặt vặt. Khí trời đã là dần trở lạnh, cần phải mang theo một ít đồ ấm để cùng đi với Tiêu Ngọc Nhược.
Thấy hắn động tác nhanh nhẹn gọn gẽ, sắc mặt Đại tiểu thư cũng dãn ra một chút, nàng nói:
- Từ nay về sau đừng có như vậy, ta đâu có muốn thúc giục ngươi!
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, ngươi mà không đến lão tử lại chẳng thoải mái ngủ một mạch đến sáng ấy.
Vừa bước ra khỏi cửa, thoáng thấy tình hình bên ngoài, Lâm Vãn Vinh chợt có chút xấu hổ. Không chỉ có thêm Tiêu phu nhân mà cả Tiêu Ngọc Sương cũng đang đứng đó, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng, rõ ràng đã đợi một đoạn thời gian. Nhị tiểu thư thấy hắn liền nở nụ cười ngọt ngào, khiến Lâm Vãn Vinh trong lòng bỗng thấy ấm áp.
Lão tử đúng là tên trộm giỏi nhất trong giới gia đinh ở thời đại này, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười thầm vài tiếng, tiến ra phía trước nói:
- Phu nhân và Nhị tiểu thư dậy sớm a!
Tiêu phu nhân gật đầu mỉm cười:
- Lâm Tam, đêm qua ngủ có ngon giấc không? Hôm nay nếu không lên đường sớm thì sẽ chẳng vội đánh thức ngươi như vậy.
Phu nhân bà nói nói những lời thật sự là quan tâm a! Lâm Vãn Vinh dẫu biết rõ đây là thủ đoạn để lung lạc mình, nhưng dù sao lời nói của bà ta nghe cũng rất lọt tai, không giống như những kẻ giả dối khác.
- Đa tạ phu nhân quan tâm. Đêm qua ta ngủ rất tốt!
Lâm Vãn Vinh cảm kích đáp.
Tiêu phu nhân gật gật đầu nói tiếp:
- Ngọc Nhược chỉ là một nữ tử, lần này lên đường đi Hàng Châu một mình không tiện, ngươi cần phải để tâm nhiều hơn.
Lâm Vãn Vinh lập tức thể hiện công phu vỗ mông ngựa:
- Không dám, không dám! Có Đại tiểu thư anh minh chủ trì, chuyến đi lần này tất nhiên là thông suốt không trở ngại gì đâu, sẽ thuận lợi bình an thôi.
Nhị tiểu thư mỉm cười nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng mấp máy, tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng lại ngại sự hiện diện của mẫu thân và tỷ tỷ nên không biết làm sao để mở miệng.
Thấy nhân mã đều đã sẵn sàng đúng như dự tính, Tiêu Ngọc Nhược liền nói với mẹ:
- Nương thân, người cùng Ngọc Sương hãy trở về nghỉ ngơi, con phải đi đây!
Vội vàng đi lên vài bước, Tiêu Ngọc Sương nắm chặt lấy tay chị:
- Tỷ tỷ đi đường cẩn thận nhé!
Tiêu Ngọc Nhược mỉm cười gật đầu. Nhị tiểu thư lại quay đầu nhìn Lâm Vãn Vinh nói khẽ:
- Lâm Tam, ngươi…cũng bảo trọng!
- Đa tạ Nhị tiểu thư!
Thần sắc như bị quỷ thần xui khiến, Lâm Vãn Vinh tiến tới vài bước, đang muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng thì đã thấy Đại tiểu thư chen thân đứng trước em gái:
- Lâm Tam, ngươi chuẩn bị đầy đủ mọi thứ rồi chứ?
Nhìn thấy ánh mắt Đại tiểu thư hiện lên vẻ giảo hoạt, Lâm Vãn Vinh trong lòng căm tức, nha đầu ngươi cố ý phá hảo sự của ta, được, một ngày nào đó, ta cũng phải phá lại chuyện tốt của ngươi.
- Ồ, chuẩn bị tốt rồi. Còn nữa, Nhị tiểu thư, việc niệm kinh Phật của nàng vẫn tốt chứ? Linh Ẩn Tự bên bờ Tây Hồ ở Hàng Châu nghe nói là một đại miếu nổi danh, nếu có thể ta sẽ đi tìm cho nàng hai bản kinh Phật tốt nhất, chẳng biết có cần một bản tranh minh họa kèm theo không?
Nhị tiểu thư che cái miệng nhỏ nhắn cười thầm, “Tên xấu xa này, kinh Phật thì nơi nào mà chả giống nhau, đâu có phân biệt loại tốt loại xấu chứ? Ngươi tưởng mình có thể vẽ cả quyển sách sao? Lại còn cái gì mà tranh minh họa, rõ ràng là tìm cớ cùng ta nói chuyện”.