Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh, sao đột nhiên Đại tiểu thư đến đây, việc này cũng thật quá trùng hợp mà.
Hắn chính là đang nghĩ làm thế nào để đối phó, bỗng nghe từ bên ngoài truyền đến một tiếng gọi:
- Ngọc Nhược, Ngọc Sương, các con đều ở đây phải không ?
Nghe thanh âm thì đúng là Tiêu phu nhân, Tiêu Ngọc Nhược vội vàng mặc thêm áo, nhẹ nhàng nói:
- Nương thân, chúng con đều ở đây.
Nàng không kịp thay xiêm y, vội vàng chạy đến mở cửa phòng.
Lâm Vãn Vinh lau mồi hôi trán, thầm than may mắn may mắn. Tiêu phu nhân tự nhiên lại cứu mạng mình.
Tiêu phu nhân vừa mới tắm rửa, trên tóc còn chưa khô, trên mặt còn vương chút hơi nóng ửng đỏ, vừa đi vào phòng, đã thấy tỷ muội hai người đều ở đây, bà liền tiến đến ôm lấy hai chị em :
- Hai nha đầu các ngươi, đều ở chỗ này sao.
Đại tiểu thư gật đầu:
- Nương thân, ngày mai con phải đi Hàng Châu, nên muốn cùng Ngọc Sương nói chuyện.
Nhị tiểu thư cũng nhào vào lòng mẫu thân nói :
- Nương thân, con cũng muốn đi Hàng Châu.
Tiêu phu nhân yêu thương véo cái mũi của con gái :
- Làm loạn, tỷ tỷ của con đi là vì chính sự, con đi làm cái gì ?
Tiêu Ngọc Sương khẽ nói :
- Con cũng là vì chính sự mà, con muốn học làm kinh doanh, thay tỷ tỷ giúp nương thân đỡ lo âu.
Phu nhân và Đại tiểu thư đều phì cười, Tiêu Ngọc Nhược nhẹ nhàng nói:
- Muội tuổi còn nhỏ, đợi thêm một hai năm, tỷ tỷ sẽ dạy cho được không? Việc này để nói sau, muội bây giờ còn phải lễ phật một tháng, lúc này mới được vài ngày, sao có thể không thành tâm như vậy?
Nhị tiểu thư ngẫm lại cũng cảm thấy như vậy, đã trước cửa phật đã hạ lời hứa, thì nhất định phải thực hiện, bèn thủ thỉ :
- Ta sẽ ở lại đây để tại đây chờ tỷ tỷ đã trở về. Bất quá, tỷ tỷ, ta lần trước cùng ngươi đã nói qua mấy việc, ngươi cần phải nhớ rõ nghe.
Tiêu phu nhân ngạc nhiên hỏi:
- Ngọc Sương, con cùng Ngọc Nhược đã nói sự tình vậy gì?
Đại tiểu thư nói:
- Nương thân, Ngọc Sương nói muốn đi cầu học.
Nhị tiểu thư cũng vội vàng tiếp lời:
- Đúng vậy. Nương thân, con nếu chỉ ở nhà, sẽ không học được gì cả, con nghĩ đi ra ngoài sẽ học được nhiều kiến thức hơn, tương lai cũng giúp tỷ tỷ chia sẽ ưu lo.
Tiêu phu nhân lo lắng nói :
- Con là một nữ hài tử, một mình ra ngoài cầu học, ta như thế nào mà yên tâm được.
Tiêu Ngọc Nhược liền nói tiếp:
- Nương thân yên tâm đi. Đợi hết năm, con tiện phải lên phía bắc tới kinh thành để coi sóc việc làm ăn trên đó, đến lúc đó Ngọc Sương và con cùng đi. Con chiếu cố, tiện cho Ngọc Sương tại kinh thành học thêm nhiều thứ. Nương thân thấy như thế nào?"
Tiêu phu nhân thấy bọn tỷ muội hai người thật sự hòa thuận yêu thương nhau như vậy, lòng dạ thiệt khoan khoái, nhẹ giọng nói:
- Có Ngọc Nhược lo cho Ngọc Sương, ta cũng an tâm. Chỉ là cả hai đều đi kinh thành, ta một mình ở lại Kim Lăng, ta nếu nhớ các con, phải làm sao bây giờ ?
Một câu nói hai vị tiểu thư ánh mắt cùng bắt đầu đỏ hoe, hai tiểu thư nghẹn ngào:
- Nương thân cũng cùng chúng con cùng đi kinh thành nghe.
Phu nhân âu yếm nhìn hai đứa con gái:
- Nha đầu ngốc. Nếu tất cả cùng đi kinh thành, thì nhà ở Kim Lăng làm sao bây giờ? Các con có việc cần thì hãy đi đi, nương thân nếu rảnh rỗi sẽ lên thăm các con.
Lâm Vãn Vinh nghe mẫu tử ba người các nàng bên ngoài tâm sự chuyện nhà, hắn tránh ở mặt sau bình phong thật cảm thấy khó chịu. Ngọc Sương nha đầu kia như thế nào lại nêu vấn đề kia ra, tựa như đã quên có ta ở đây. Chà, từ khi tán gái, cho tới bây giờ không chưa có bị qua như vậy, bị người ta ba mẹ con giam trong phòng mãi không đi, thật sự là bi ai.
Tiêu phu nhân thở dài:
- Ngọc Nhược, sang năm con cũng đã hai mươi tuổi, cũng nên lo lắng việc chung thân một chút đi.
Nhị tiểu thư lập tức vỗ tay cười nói:
- Hay lắm, chúng ta nên giúp tỷ tỷ tuyển một phu tế tốt nhất thiên hạ.
Tiêu Ngọc Nhược ngượng ngập:
- Nương thân, việc này không vội, nữ nhân đâu chỉ lo lắng mỗi việc này.
Tiêu phu nhân thở dài:
- Ngọc Nhược, con từ năm mười bốn tuổi đã bắt đầu đi theo ta học cách làm ăn. Đã mất bao nhiêu năm, cũng thật khổ cho con, việc chung thân này, vạn vạn lần không thể lại chậm trễ .