Thuận mắt nhìn qua khe hở của cánh cửa quên cài khóa đó thì thấy một nửa thân người trong thùng nước tắm. Đó là một nữ tử khỏa thân ngồi thẳng, nhưng bị thân thùng gỗ che đi mất một nửa thân thể, cũng là lộ ra bên ngoài chưa đến nửa tấm lưng.
Trong hơi nước bốc lên, làn tóc đen búi cao, chiếc cổ trắng ngần, da thịt mịn màng bóng loáng, tựa như một khối ngọc tuyệt đẹp vậy. Nàng đang nhẹ nhàng kì cọ đôi bờ vai, lộ ra tấm lưng mỹ lệ mịn màng. Một vài nha hoàn đang không ngừng tới lui, chuyển nước nóng mới đun đổ vào trong thùng nước tắm.
Không nhìn thì thật đáng tiếc, được miễn phí, ai chẳng muốn nhìn. Tiêu phu nhân này dưỡng da thật khéo, cũng không biết có bí quyết gì không. Lâm Vãn Vinh phải khó khăn lắm mới dời được ánh mắt đi. Mẹ nó, thật là may mắn, đi trộm hương thì lại lạc tới nơi này, không ngờ ngay vào lúc Tiêu phu nhân đang tắm.
Vô lễ, cấm nhìn! Vô lễ, cấm nhìn**! Hắn thầm nhắc câu châm ngôn bốn chữ này, nhưng một lúc lâu ánh mắt vẫn không chịu từ bỏ chuyển đi. Đấu tranh tâm lý cả một lúc lâu, Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi trên trán, thu lại tư tưởng hỗn loạn, rồi lén lút đi về phía sương phòng mé tây.
Ngụ tại mé đông là phu nhân, vậy sống ở phía tây hẳn là Nhị tiểu thư rồi.
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng đi đến tây phòng, thấy nha hoàn ở đây không nhiều, cũng cực kỳ yên tĩnh, liền biết nơi đây nhất định là chỗ cư ngụ của Nhị tiểu thư
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc , nói không chừng , đêm nay chắc phải diễn một vở “Tây Sương Ký“ rồi, mặc dù không có Hồng Nương, nhưng không phải vẫn còn có Oanh Oanh sao. Bảo ả Hồng Nương luôn cản trở xuống địa ngục đi. Lão tử đang muốn làm lang quân Tây Sương.
Sương phòng yên tĩnh không có tiếng động nào, cũng không biết Nhị tiểu thư có ở bên trong không. Lần này, Lâm Vãn Vinh tự biết thận trọng. Trước tiên xuyên một lỗ nhỏ tại cửa sổ để nhìn vào bên trong. Đèn nến lấp lóe, một thân hình yểu điệu, khoác trên người một bộ đồ lụa trắng, ngồi trước bàn thờ thần linh, trong tay cầm tờ giấy, cũng không biết đang nhìn cái gì, trên mặt còn thoáng lộ ý cười, không phải là Nhị tiểu thư thì còn ai vào đây.
Nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai, Lâm Vãn Vinh liền đi tới nhẹ nhàng đẩy cửa, không ngờ cánh cửa đã từ từ mở ra. Phòng này là ở trong phu nhân viện, qua lại đều là nha hoàn và người hầu nữ, nên việc không khóa cửa có thể hiểu được, như vậy không phải là tạo thuận tiện cho ta sao? Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ trong lòng, rồi tiện tay đóng cánh cửa lại.
Hắn đã vào trong phòng, nhưng Nhị tiểu thư vẫn chưa nghe thấy động tĩnh, vẻ mặt chăm chú nhìn vào cái vật gì đó, trên mặt hiện lên nụ cười. Lâm Vãn Vinh rón ra rón rén đi tới phía sau nàng, thấy được trong tay nàng cầm một bức họa. Trên đó vẽ một người, nhìn khá đẹp trai, áo xanh quần ngắn, đai nghiêng mũ chỉnh, đang nhe răng trợn mắt, vẻ mặt lén lút, vừa nhìn là biết không phải là người đứng đắn.
Trời ạ, là ai vẽ cái này, dám vẽ ta thành cái bộ dáng đó, có còn muốn cho ta vác mặt đi gặp người khác nữa hay không đây? Lại còn rơi vào trong tay Ngọc Sương, như thế này không phải đã phá hư hình tượng đẹp đẽ anh tuấn đĩnh đạc của ta rồi ư?
Lâm Vãn Vinh tức giận trong lòng. Hắc cười hắc một tiếng:
- Nhị tiểu thư, nàng đang nhìn cái gì thế?
Tiêu Ngọc Sương nghe bên tai có người nói chuyện, trong lòng cả kinh, vội vàng cuộn bức họa lại, bối rối:
- Không có, không có gì.
Đợi khi nghĩ tới, không ngờ thanh âm kia là của nam tử, hơn nữa lại rất quen thuộc, nàng càng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên, thấy người trong bức họa đang đứng trước mặt mình.
Tiêu Ngọc Sương vừa thẹn vừa mừng nói:
- Lâm Tam, sao chàng tới đây?
- Ta đến thăm nàng mà.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nắm chặt lấy cánh tay nhỏ bé của nàng hỏi:
- Mới rồi nàng nhìn cái gì vậy?
Tiêu Ngọc Sương ngượng ngùng rút tay lại, cúi đầu xuống, trên mặt hồng hồng ửng lên:
- Không, không có nhìn bức hình của chàng.
Lâm Vãn Vinh hận không được cười ra một tiếng lớn, tiểu nha đầu này, thật sự là quá đáng yêu. Chỉ là thấy nàng không cho mình nắm cánh tay nhỏ bé của nàng, trong lòng ít nhiều cũng có phần bất ngờ, làm sao mới hai ngày không gặp lại mà đã xa lạ vậy.
- Lâm Tam, sao chàng tới đây?
Tiêu Ngọc Sương nhỏ giọng hỏi.
- Nhớ nàng, thì ta tới thôi.
Lâm Vãn Vinh nói xong, lại muốn đi cầm tay của nàng.
Tiêu Ngọc Suơng đương nhiên hiểu tâm tư của hắn, cúi đầu e thẹn nói:
- Tỷ tỷ ta nói, nữ nhân chúng ta cần cẩn thận, với nam tử phải giữ khoảng cách, rằng không thể để cho chàng nắm tay ta, cũng không thể để cho chàng muốn làm gì thì làm. Tỷ nói, như vậy nữ tử chúng ta sẽ ít bị thiệt thòi hơn.”
Lâm Vãn Vinh hoàn toàn choáng váng, Tiêu Ngọc Nhược này, toàn dạy những thứ không tốt, như thể là đã sửa soạn sẵn những lời này để phá ta, ta mà là người tùy tiện như vậy ư? Bây giờ thì tốt rồi, đã biến một tiểu cô nương nhiệt tình như lửa, trở thành dè dặt như thế, đau lòng, thật là đau lòng mà.