“Nguyên lai là việc này, không ngờ đại tiểu thư đã biết”. Lâm Vãn Vinh trong lòng có chút kì quái, việc này truyền đi quá nhanh mà, ngay cả đại tiểu thư cũng đã nghe thấy.
Đại tiểu thư hừ một tiếng, nói:
- Ngươi làm chuyện xấu như vậy, còn không khiến cho mọi người đều biết à.
Lâm Vãn Vinh thở dài nói:
- Đại tiểu thư, có lẽ đối với ngươi, những gì ta làm đều là chuyện xấu, nhưng trên quan điểm của ta, đó là những điều phải làm. Đã làm người khi thấy chuyện trước mắt có thể khoanh tay đứng nhìn sao. Có điều nếu gặp lại hoàn cảnh như vậy, ta lại không xen vào, vậy thì ta phải hoài nghi sự tồn tại trong cái thế giới này liệu có ý nghĩa gì.
Đại tiểu thư thấy thần sắc của hắn trịnh trọng liền trừng mắt nói:
- Người nào lại chọc giận ngươi, khiến ngươi làm như vậy "
Lâm Vãn Vinh đem chuyện đã qua nói lại một lượt, nói đến đoạn Hậu Dược Bạch mắng lão nhân kia là "tên tiện dân thối tha" thì đại tiểu thư thở dài.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Hủy bức vẽ của người ta thì phải bồi thường, việc này cũng ko có gì. Chuyện Hậu công tử đó đánh người không nói nhưng hắn lại mắng chửi người khác, nhục mạ chúng sinh, nếu ta ko thu thập hắn thì có lẽ ta phải xin lỗi chính mình.
Đại tiểu thư trầm mặc thật lâu không nói gì, nàng biết, trong mắt người giàu và các công tử gia, ngoài trừ những người ở trên cao, còn lại đều là những kẻ không đáng để mắt.
Mặc dù đại tiểu thư là một cô gái có năng lực trên thương trường nhưng cũng khó có thể hòa cùng những tiểu thư, công tử ở tầng lớp trên, lập tức thở dài nói:
- Người làm nông và người buôn bán, hầu hết bị coi là người tầng lớp dưới, Tiêu gia ta không phải cũng như vậy sao.
Nông dân và thương gia chính là mạch sống của quốc gia, nhưng trong xã hội này lại nằm ở vị trí thấp kém nhất, thay vào đấy những tên tài tử làm văn ngâm thơ, tưởng rằng mình chính là nhân tài của quốc gia. Với những cách suy nghĩ này Lâm Vãn Vinh thấy rất không vừa mắt, nhưng cũng không có biện pháp nào thay đổi được.
Đại tiểu thư nhất thời cảm khái, liếc hắn nói:
- Khi đánh nhau với hắn, ngươi có bị thương tích gì không?
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Cảm ơn Đại tiểu thư đã quan tâm, từ trước đến giờ đánh nhau, ta chưa biết thua là gì.
Đại tiểu thư hừ nhẹ:
- Ngươi chớ nên đắc ý, ngươi bên ngoài hống hách như thế, là do Tiêu gia dung túng cho ngươi. Lần này ngươi đánh công tử của Kim Lăng phủ, cái họa này không phải là nhỏ đâu.
Nhìn thấy vẻ ưu sầu trên nét mặt của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ: “Kim Lăng phủ chỉ là một lão thị trưởng, còn lão Lạc kia là tỉnh trưởng, có chỗ dựa như thế thì việc quái gì phải sợ.”
Hắn mỉm cười:
- Đại tiểu thư không cần lo lắng, ta làm việc đều có cân nhắc, lần này sẽ không làm liên lụy Tiêu gia, ngươi đã quên ta và công tử con trai của Lạc đại nhân có giao tình hay sao.