Lạc Ngưng còn chưa nói gì thì Uyển Doanh tiểu thư đã nhảy dựng lên trước, kêu lên:
- Ngươi nói linh tinh cái gì đó, bức họa này rất tuyệt, mọi người chúng ta đều công nhận, ngay cả Tổng đốc đại nhân cũng tự mình khen thưởng.
Lâm Vãn Vinh trong lòng kỳ quái, chẳng nhẽ bức họa này là do Uyển Doanh tiểu thư vẽ? Không giống a, tiểu nữ này tính tình nóng như tiêu cay, làm sao có bút pháp tinh tế như vậy
Mặc kệ là ai vẽ, dù sao thì lời đều đã nói ra ngoài miệng rồi, Lâm Vãn Vinh cũng không sợ cô ta cười nói:
- Ta nói hắn là bại bút, tự nhiên có đạo lý của ta.
Lạc Ngưng mặt ửng đỏ nghiêm giọng:
- Lâm đại ca, xin huynh nói bức họa này bại bút ở chỗ nào?
Lâm Vãn Vinh thấy sắc mặt nàng bừng bừng, lộ vẻ xấu hổ, lại thấy nét vẻ rất tỉ mĩ, chắc hẳn là thủ bút của nữ nhân, trong lòng cả kinh, cái này không phải do Lạc tài nữ vẽ chứ?
Bên kia Uyển Doanh hừ nói:
- Lạc tỷ tỷ, hắn là người thích nói bậy, tự dưng phê bình bức họa của tỷ.
Nguyên lai thật sự là do Lạc Ngưng tiểu nữ này vẽ. Ngẫm lại, Lạc Ngưng được tôn làm Kim Lăng đệ nhất tài nữ, cũng tự coi mình là kẻ thanh cao hơn người, bây giờ dưới con mắt của bao nhiêu người khác bị Lâm Tam dùng “ bại bút” hai chữ đơn giản để khái quát về bộ tác phẩm mà nàng tự hào, đả kích này to lớn ra sao, nàng không khóc thành tiếng đã là cống gắng lắm rồi
Lâm Vãn Vinh khóc hay cười cũng không xong, nha đầu ngươi sao không sớm nói, đối với Hậu công tử rắm chó kia ta còn có thể lưu lại thể diện huống chi là nàng. Bất quá Lạc Ngưng cá tính cao ngạo, nàng chính là không muốn bởi vì quan hệ của mình và Lâm Vãn Vinh mà ảnh hưởng tới cảm quan độc lập của hắn.
Nhìn Lạc Ngưng cắn chặt môi, sắc mặt đỏ bừng, Lâm Vãn Vinh thở dài miệng thầm cầu khẩn, hết rồi, hết chê tài tử rồi chê tài nữ, lão tử thật là đã bị con trâu bị đeo ách mà.
- Lâm đại ca cứ nói đừng ngại, Lạc Ngưng rất muốn được nghe huynh chỉ ra lỗi sai.
Lạc Ngưng kiên cường nói.
- Lạc tiểu thư, bức họa này của nàng, vô luận là đường nét, bút pháp, góc độ đều là thượng thừa.
Lâm Vãn Vinh cho cá ăn tảo trước, rồi đổi giọng nói:
- Bất quá, lại cũng có chút quá tưởng tượng.
Nhìn bộ dạng ngưng thần lắng nghe của mọi người, ngay cả Hậu Dược Bạch và Uyển Doanh đang hừ hừ tức giận cũng lắng nghe. Lâm Vãn Vinh diễn giải tiép:
- Nhìn người trên bức họa này, vị lão giả này quần áo lam lũ, vừa nhìn liền biết là dân chúng tầm thường đến ấm no cũng chưa được thỏa mãn, có đúng hay không?
Lạc Ngưng nhẹ nhàng gật đầu:
- Đúng vậy, ta muốn miêu tả một nguời dân tầm thường lo lắng về tình hình nước lũ.
Lâm Vãn Vinh than vãn:
- Lạc tiểu thư, xuất phát điểm của nàng thì tốt, nhưng nàng không biết lòng người, không biết dân chúng. Nàng đâu có phải chịu đựng sự gian khổ, căn bản là không rõ trong lòng dân chúng suy nghĩ gì. Dân chúng của Đại Hoa chúng ta, trung thực nhất, và cũng nói một cách dễ nghe nhất, chỉ cần nàng để cho bọn họ ăn no mặc ấm, cuộc sống vô lo, họ liền họp nhau coi nàng như phụ thân. Nhưng đồng thời, với thực tại của bọn họ, nếu ngay cả cơm áo vẫn chưa đủ, bọn họ phải lo tới chuyện khác làm gì. Vấn đề sinh tồn họ còn chưa biết làm sao, nàng cho rằng họ nghĩ suy về nước lũ sao. Lạc tiểu thư, nàng cho rằng họ là thánh nhân lo cho nước lo cho dân sao? Sai rồi, sai lầm quá xa rồi. Người có địa vị thấp, sinh tồn mới là nhu cầu lớn nhất, quốc gia cùng dân tộc, cách họ tới mười vạn tám ngàn dặm.
Tài tử, tài nữ ở đây hoàn toàn không có tiếng động, câm lặng không một lời phản biện, bọn họ đều chỉ biết cuộc sống công tử tiểu thư, sao có thể từng trải nghiệm qua hoàn cảnh của dân chúng cấp thấp. Tưởng rằng người trong thiên hạ đều như bọn họ, ăn no uống đủ, mọi việc đều vô sự, liền lo cho nước cho dân. Lâm Vãn Vinh diễn giải một phen khiến cho họ cứng lưỡi, nhưng cũng không thể không thừa nhận hắn nói có lý.