Sáng sớm ngày thứ hai, kiệu quan của Lạc Mẫn còn chưa đến, nhưng đã phải tiếp hai tên tiểu tử Đổng Thanh Sơn và Lạc Viễn trước. Lâm Vãn Vinh tại phòng khách của Tiêu gia thân mật chào đón bọn chúng. Giờ đây tại Tiêu gia, Lâm Vãn Vinh như mặt trời giữa trưa, địa vị có điểm dường như giống chủ nhân, rất là khoái hoạt.
- Đại ca
Đổng Thanh Sơn sắc mặt hưng phấn, nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh nói:
- Tối hôm qua chúng ta đã động thủ rồi.
Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Lạc Viễn một cái, tiểu tử này tuy còn vương chút sợ hãi nhưng rất phấn khích, vốn là một tên công tử mặt trắng giờ lại điểm thêm sắc hồng. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Tiểu Lạc, mặt ngươi làm sao vậy, mới ăn cắp phấn của tỷ tỷ đánh lên à?
Lạc Viễn ngượng nghịu cười:
- Đại ca, cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa, có thể là đêm qua hứng khởi quá độ nên sáng nay mới thành bộ dạng này.
Lâm Vãn Vinh hiểu được tâm tình của hắn, Tiểu Lạc là kẻ đọc sách thánh hiền, trước kia còn coi trọng lễ pháp, nhưng tối hôm qua hành sự đã làm trái với lời dạy của Thánh nhân, khẳng định là đối với cái kích thích mới mẻ này cũng có đôi chút sợ hãi.
Thanh Sơn và Lạc Viễn thấy Lâm Vãn Vinh chỉ mỉm cười cũng không có vẻ gì ngạc nhiên như mình tưởng, quả là có chút ngoài dự tính, y nói:
- Đại Ca, việc này là sao, huynh biết hết rồi đúng không?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tên tiểu tử này, làm việc cũng không có một điểm bí mật, để cho tỷ tỷ ngươi thấy ngươi động đao động thương có thể làm cho nàng ấy sợ đó.
Thanh Sơn ngượng ngùng gãi đầu nói:
- Hưng phấn quá nên quên cả che đậy. Phải rồi đại ca, nghe nói tỷ tỷ bị Đại tiểu thư lưu lại trong phủ qua đêm, không biết rằng các nàng đã dậy chưa?
Lâm vãn vinh gật đầu:
- Hẳn là đã dậy rồi. Thanh Sơn, hôm qua các ngươi làm tốt lắm, ta đều thấy cả. Tiểu Lạc, thật là không thể nhìn ra, tên tiểu tử này ra tay cũng tàn nhẫn lắm a.
Lạc Viễn hắc hắc vài tiếng rồi nói:
- Đại ca, khi mới bắt đầu ta cũng có chút lo sợ, sau đó Thanh Sơn và Bắc Đẩu đẩy ta vào giữa vòng chiến, ta đi vài bước là thấy cảnh máu chảy tung tóe, không chút sợ hãi mà ngược lại thấy thậ kích thích. Đại ca, đệ nói với huynh, hôm qua đệ tự tay...
Thần sắc hắn quỷ dị nhìn bốn phía, sau đó đưa tay lên cổ cứa một cái.
Lâm Vãn Vinh thở dài, Tiểu Lạc quả thực có chút ma tính, còn Thanh Sơn đánh nhau đã quen, đối với việc này tựa hồ rất bình thường.
Đổng Thanh Sơn hào hứng kể:
- Chúng ta đã nhịn cái bọn thỏ đế này lâu rồi. Hôm kia nghe nói bọn chúng có hơn trăm người chuẩn bị bước vào thành nam, Lạc Viễn đã đề nghị đánh úp chúng một lần. Tối hôm qua, bọn đệ mai phục chúng ở ngõ Quải Mã. Ra tay không để chúng kịp ứng phó. Hắc, trận này thật là hả dạ.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Tiểu Lạc, lần này xem như ta cùng bọn Hắc Long hội khai chiến, cũng đã bại lộ thực lực của Hồng Hưng, ngươi tính thế nào đây?
Lạc Viễn gật đầu:
- Đại ca, đệ đã điều tra rõ rồi, những kẻ tối hôm qua bị bọn ta tập kích có rất nhiều là phần tử cốt cán của Hắc Long hội, bọn chúng lần này bị thương nặng, nếu muốn phản kích cũng không phải là chuyện dễ dàng. Lực luợng của chúng ta hiện nay nay mặc dù không bằng họ, nhưng cũng không kém bao nhiêu, hơn nữa, một trận ngày hôm qua đã khuếch trương danh khí của chúng ta, chúng ta mở rộng thế lực chỉ là ngày một ngày hai. Huống chi có một tin tức thập phần có lợi cho chúng ta.
- Tin tức gì?
Lâm Vãn Vinh hỏi.
Lạc Viễn phấn khích nói:
- Sáng hôm nay, Kim Lăng phủ doãn hạ cấm lệnh. Gần đây phỉ tặc càn rỡ, để tiêu trừ giặc cướp, mỗi ngày quan binh tuần tra trong thành gấp bội, trọng điểm còn muốn cấm đi lại vào ban đêm.