Tiêu Ngọc Nhược không biết tại sao khi thấy vẻ mặt hắn châm chọc mình, trong lòng thật uất ức, liền đuổi hắn xuống xe, nước mắt tự nhiên tuôn như mưa. Nhìn Lâm Tam nhảy xuống, Đại tiểu thư hung hăng kéo mạnh rèm xe, tiện thể giơ chân đá văng hai chiếc giầy hoa.
Nàng vừa thẹn vừa giận, vừa mới uống một ngụm trà thơm đặt trên bàn, chợt nhớ đến thứ gì, kêu lên một tiếng “a”, chén trà liền bị nàng ném xuống đất.
Lâm Vãn Vinh nhìn chén trà mình vừa uống qua bị nàng hung hăng quăng đi, trong lòng thở dài, xem ra Đại tiểu thư đối với mình hận đến tận xương tủy.
Tiêu Ngọc Nhược vừa thẹn vừa giận lại vừa ấm ức, ngân ngốc nhìn lại mảnh vụn còn lại của chén trà, rốt cuộc không nhịn được, nhào lên giường, bắt đầu khóc hu hu.
Lâm Vãn Vinh nghe tiếng khóc rấm rứt ở bên trong, cũng không biết làm sao cho phải. Đại tiểu thư này thật quá nhạy cảm mà, nước mắt đâu mà lắm thế, chỉ mới đùa một chút, nàng lại thấy uất ức như vậy ư?
Hắn đứng cạnh bên con hắc mã, nhảy lên ngựa, xuống ngựa, xuống ngựa rồi lại lên, lên ngựa rồi lại xuống.
Hai gã gia đình được Đại tiểu thư dặn dò ở phía sau xa xa, nhìn hành động kì quặc của Lâm Văn Vinh, thầm nghĩ, Tam ca quả thật siêng năng mà, ngay cả khi đi đường mà cũng khắc khổ tập mã thuật.
Nghe được tiếng khóc dường như không dứt ở chỗ Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh thật không biết làm sao. Đàn bà giỏi nhất là chuyện bé xé ra to mà! Hắn căn bản là không có khái niệm phi lễ, lặng lẽ từ bên cửa sổ xe ngựa, kéo rèm lên nhìn vào, đã thấy Đại tiểu thư nằm trên giường, vai run lên, cả chiếc khăn tay ướt đẫm.
Chịu không nỗi lời trêu chọc, thành ra khóc thành Trường Giang Hoàng Hà ư? Lâm Vãn Vinh cảm thấy thật vô dụng, chỉ còn biết khẽ kêu lên:
- Đại tiểu thư, Đại tiểu thư…
Tiêu Ngọc Nhược nghe cái kẻ đáng ghét kia đang kêu mình, thanh âm tựa hồ rất gần, nàng lặng lẽ ngẩng đầu lên. Đã thấy một khuôn mặt tươi cười, màu da rám nắng, mày gian mắt xảo, không phải hắn thì còn là ai?
- Ngươi, ngươi ở đây làm cái gì?
Đại tiểu thư vội vàng đi đến, kéo rèm xuống, che lại cái khuôn mặt đáng ghét đó. Lâm Vãn Vinh vội vàng kéo rèm lên, hai người kẻ kéo lên người kéo xuống, nhất thời bắt đầu giằng co.
Đại tiểu thư vừa thẹn vừa giận, mặc dù vẫn còn đang khóc nhưng cố giơ tay hung hăng đấm hắn:
- Ngươi đồ xấu xa, mau buông tay ra.
Lâm Tam “ai da” một tiếng, rèm liền bị kéo xuống. Liền không còn nghe một tiếng nào của Lâm Tam nữa.
Tiêu Ngọc Nhược hoài nghi nhìn bàn tay bé nhỏ của mình:” ta vừa rồi đâu có mạnh tay, hắn làm sao thế ? Chờ như cả nửa ngày vẫn không thấy động tĩnh, nàng nhẹ nhàng đẩy rèm ra, đã thấy cách đó không xa, hắc mã lẳng lặng đứng yên, nhưng tuyệt không thấy được bóng dáng của Lâm Tam đâu.