Ôi trời ơi, đi trốn ư! Việc này hắn chưa từng nghĩ qua, nên cũng không biết là nguy hiểm đến mức nào. Ngoài ra, Lạc lão gia là cha nàng ta, Lạc Viễn lại là em trai nàng, bỏ trốn thế này có đáng không đây?
Lâm Vãn Vinh nói với Lạc tiểu thư:
- Này, Lạc tiểu thư, nàng có phải là đang phiền não chuyện gì không? Bỏ trốn à, việc này nói thì dễ nhưng nghe thì chẳng dễ chút nào a.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Ngưng chợt đỏ hồng lên một chút, nói sẳng giọng:
- Lâm đại ca, huynh lại nói vớ vẩn cái gì đó, cái gì mà bỏ trốn?
Lâm Vãn Vinh kêu lên một câu:
- Vậy chứ vừa rồi nàng nói với ta cái gì?
Lạc Ngưng vừa buồn cười vừa thẹn thùng trả lời:
- Muội hỏi rằng, huynh có thể dẫn muội đi Thiên Sơn, đảo Hải Nam không? Nghe huynh nói về nơi đó, muội rất là háo hức. Huynh đã tới đó rồi nên có thể đồng hành với muội được không?
Kha, hóa ra là như vậy. hắn giờ mới hiểu ra ý tứ của nàng. Khổ thân tốn mất cả nữa ngày suy luận lung tung, còn tưởng rằng nữ nhân thời nay tư tưởng thật cởi mở, thì ra chỉ là mình tự tác đa tình*. Lạc Ngưng thấy hắn nữa ngày không hồi đáp, vội vàng nói:
- Lâm đại ca à, thật sự là muội rất muốn đến đó.
Lâm Vãn Vinh chỉnh sắc mặt, nói:
- Lạc tiểu thư à, ta có thể hiểu tâm trạng của nàng, nhưng ta và nàng không giống nhau, ta có rất nhiều việc phải làm, còn phải chăm lo cho gia đình nữa, việc du sơn ngoạn thủy thế này, có lẽ mười năm nữa thì được.
Lạc Ngưng thần sắc buồn bã:
- Lâm đại ca, muội biết huynh là người có hoài bão lớn. Huynh có thể đợi đến mười năm sau, khi công thành danh toại thì rút lui rồi đi phiêu du khắp nơi. Nhưng muội là nữ lưu, tuy cũng có chút tự phụ về tài học của mình nhưng cuối cùng cũng không thể thoát ra khỏi số phận của một nữ tử. Mười năm sau, sợ rằng đã trở thành một phụ nhân nhà họ Phùng rồi, làm gì còn cơ hội ghé thăm nơi đó nữa.
Lạc Ngưng tuy là một nử tử rất thông minh nhưng khi đối mặt với một tương lai mờ mịt cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi. Những lời này của nàng cũng không phải là sai. Cho dù lão gia nàng có thông thoáng hơn đi nữa thì Lạc tiểu thư không sớm thì muộn cũng phải thành gia lập thất, đến lúc đó thì không thể tùy tiện theo ý mình nữa rồi. Hắn cười bất đắc dĩ, bây giờ không thể du sơn ngoạn thủy được, đành phải đợi khi đã có một cơ nghiệp vững vàng đã.
- Lạc tỷ tỷ…
Lạc Ngưng đang chìm ngập trong tâm sự thì bị đánh thức bởi Uyển Doanh tiểu thư. Cô ta đang nắm chặt tay Lạc Ngưng, Tò mò liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Lâm Tam, bức tranh của ngươi vẽ cái gì vậy?
Cái nàng chỉ là cái họa đồ trên giấy mà Lâm Vãn Vinh vừa vẽ xong. Hắn đối với Uyển Doanh tiểu thư thì có vẻ không có hảo cảm lắm, thế nên chỉ lắc đầu không nói gì cả. Lạc Ngưng vừa cười vừa nói:
- Uyển Doanh à, sao muội không đi với Hậu công tử đi. Hắn ta hiện nay tâm trạng không tốt lắm đâu.
Uyển Doanh hơi đỏ mặt, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vãn Vinh:
- Ngươi nói đi, sao lại không coi trọng cảm xúc của người khác như vậy hả? Công tử đã khổ học nhiều năm rồi, ngươi đả kích hắn như vậy không phải là hại hắn rồi sao?
"Trời ạ, ở đâu ra một cô nương gian ác như vậy, dựa theo ý tứ của nàng, công tử tấn công ta và khi ta tấn công lại thì lại làm hắn ta nguy hiểm. Đây là cái lý lẽ chó má gì vậy?" Lâm Vãn Vinh không muốn nói chuyện với tiểu nha đầu này nữa, chỉ nhắm mắt lại, bắt đầu dưỡng thần.
Uyển Doanh nổi cơn thịnh nộ, đập bàn hét lớn:
- Lâm Tam, ngươi làm vậy là có ý gì?
Hắn mở to mắt. Rồi mơ mơ hồ hồ nói lên những lời đầy sắc sảo:
- Uyển Doanh tiểu thư, nghe đồn rằng nàng là một công chức ở chốn nha môn phải không?
Uyển Doanh trừng mắt nói:
- Ta hả, thì sao?
Hắn nói vang vang:
- Những thứ nàng ăn chính là lương thực công, vì thế nàng phải làm việc một cách trung thực ở nha môn, lúc này lại không làm việc công mà vào đây náo loạn, nàng nghĩ có phù hợp không?