Uyển Doanh tiểu thư kia có đối với Hậu Dược Bạch có chút tình ý, thấy hắn bị thua thiệt, nhất là bị một kẻ gia đinh chế giễu, trong lòng không phục, lập tức nói:
- Câu đề xuất của Hậu công tử rất có ý cảnh, ngươi đối lại thật thô tục không chịu nổi.
Trời, ngươi ra con cua, ta đối lại con nhện, như đại ca với nhị ca, đều như nhau. Thế nào mà hết lần này tới lần khác, đệ nhất tài tử chó má kia thì nói đúng, còn lão tử lại biến thành thô tục. Nghe nói Uyển Doanh này còn là bộ bộ khoái, Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn nàng, bộ dạng khinh thường, có lẽ cũng chỉ là một kẻ cậy quyền thế, hồ giả hổ uy*.
- Lâm đại ca, câu này không thể tính.
Một giọng nữ nhân từ phiá sau truyền đến. Lâm Vãn Vinh nghe quen tai, quay đầu lại phía sau, liền thấy Kim Lăng đệ nhất tài nữ Lạc Ngưng chậm rãi đi tới. Lâm Vãn Vinh lúc này mới nhớ tới, nơi này chính là địa bàn của nàng a. Mới vừa rồi cùng mấy người này vừa làm thơ đối đáp vừa châm chọc nhau, cô gái này không chừng nấp một bên cười trộm.
Lạc Ngưng mỉm cười liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, nói :
- Lâm đại ca, ngươi đối một câu “ con nhện đầy bụng kinh luân” chả phải ngay cả chúng ta cũng mắng hay sao? Ta thì có thể không tính đến, nhưng Tiêu đại tiểu thư năm đó cũng là một tài nữ danh tiếng a. Người như vậy không phải cũng gom cả nàng vào chứ?
Nàng nói xong, che miệng cười, tựa hồ muốn xem Lâm Vãn Vinh và Tiêu đại tiểu thư trả lời như thế nào.
- Xin ra mắt Lạc tiểu thư.
Tiêu Ngọc Nhược duyên dáng chào, dường như hai nữ tử này tuy đã từng gặp qua, nhưng chưa rõ diện mạo của nhau
- Tiêu tỷ tỷ sao mà khách khí vậy, tỷ tỷ có một nhân tài trợ giúp, tiểu muội thật rất bội phục.
Đại tiểu thư nghe Lạc Ngưng nói vậy, lại thấy nàng xưng hô với Lâm Vãn Vinh là Lâm đại ca, thì tựa hồ có quen biết Lâm Tam. Nàng liền kì quái liêc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh. Tên Lâm Tam này giao du cũng thật rộng, đến cả công tử tiểu thư nhà Tổng Đốc cũng quen biết, quan hệ dường như quen thân, cũng không biết hắn che dấu bao nhiêu bí mật nữa.
Kim Lăng đệ nhất tài tử Hậu Dược Bạch, chính là một trong những kẻ theo đuổi Lạc Ngưng, thấy Lạc tiểu thư đối với Lâm Tam rất quen thân. Hơn nữa vừa rồi lại bị Lâm Tam chế giễu, sợ hình tượng tốt đẹp của mình trong lòng Lạc tiểu thư bị hạ thấp, liền vội nói:
- Lạc tiểu thư, kẻ hạ nhân này nào có học hành gì, không biết học được ở đâu công phu võ mồm, Lạc tiểu thư không cần cùng hắn so đo làm gì.
Con bà ngươi, ngươi xem lại mình đi cái loại không biết xấu hổ, Lâm Vãn Vinh đối với tài tử tài nữ gì đều không có hảo cảm. Đến ngay cả cùng đệ nhất tài nữ Lạc Ngưng nói chuyện còn không khiến hắn hứng thú. Như thế nào lại đến lượt đệ nhất tài tử chó má này.
Chỉ là Lạc Ngưng nói vừa rồi một câu cũng là nói không sai. Con nhện là ám chỉ cả nữ tử, một câu vừa rồi tuy là tuyệt đối, nhưng lại gộp cả những nữ nhân ở đây vào, ngay cả Đại tiểu thư cũng không ngoại lệ. Lạc Ngưng này đúng là tâm tư sắc bén, chỉ với một câu nói, liền đẩy hắn vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Lâm Vãn Vinh trong lòng tự có tính toán, liếc nhìn Đại tiểu thư, giữ cho nàng một chút thể diện cũng là việc nên làm:
- Vậy thế này, ta đối lại là “Phượng hoàng biến thể văn chương” ( phượng hoàng thân đầy văn chương). Coi như gởi đến các vị tiểu thư xinh đẹp ở đây lời tạ tội vậy.
Hậu Dược Bạch ra vế đối trước, trong đó có ý vũ nhục, hiềm khích. Lâm Vãn Vinh đối lại, dĩ mạ đối mạ**.Tuy là tuyệt diệu, nhưng cũng chả cao nhã hơn là mấy, nhưng câu “ Phượng hoàng biến thể văn chương” cũng rất hoàn chỉnh, lại có ý cảnh, làm cho vế đối tăng thêm một bậc.
Câu đối vừa được nói ra, làm cho mọi người không dám khinh thị gia đinh này nữa. Đến ngay cả người hâm mộ Hậu Dược Bạch là Uyển Doanh tiểu thư cũng phải âm thầm gật đầu, tên gia đinh này, ra là cũng có chút học thức.
Hậu Dược Bạch thì không cần phải nói, cảm giác tựa như nuốt một lúc phải hai con ruồi, vốn là muốn thể hiện học thức, ai biết chính mình một câu ra khỏi miệng, lại nhận ngay hai câu trở về, tự mình chửi mình,còn bị mất mặt trước Lạc Ngưng tiểu thư, làm cho gã hạ nhân này mặc thêm gấm vóc, hết lần này tới lần khác tự đeo ách vào cổ, có khổ mà không nói được nên lời, trong lòng hắn rất buồn bực.
Lâm Vãn Vinh “ngữ bất kinh nhân tử bất hưu”***, trong lòng đang rất đắc ý, mấy câu này đều là hắn nhanh trí mà nói ra, hơn nữa lại rất khéo, một tục một nhã, có thể nói là vô cùng nổi trội, sảng khoái vô cùng.
Lạc Ngưng liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, thầm nghĩ: “ trước kia đúng là có chút khinh thị hắn, chỉ coi hắn là một tên đại đại gian thương, ngay cả đối liên (vế đối) cũng học từ nơi khác, thật không nghĩ hắn thật sự cũng có chút bản lĩnh, hai câu đối vừa nãy, chỉ là nghĩ trong chốc lát, ý cảnh lại hoàn toàn bất đồng, người này cơ trí thật không thể khinh thường.
Đại tiểu thư vui vẻ liếc mắt nhìn hắn, cười nói:
- Lâm Tam, trước mắt chúng ta đều là những đệ nhất Kim Lăng tài tử tài nữ, không nên thất lễ lần nữa.
Tuy nói vậy, nhưng nụ cười trên mặt nàng đích thực là không tắt được, nàng kinh doanh đã nhiều năm, cùng thiên kim tiểu thư chốn quan trường gặp qua vài lần, cuối cùng, vẫn chính là kinh thương địa vị thấp, vẫn không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Hôm nay Lâm Tam này vừa lên đã hạ thấp uy phong của bọn họ, quả thật làm cho Tiêu gia nở mày nở mặt, nàng có thể nào không mừng cho được.
Cái trò đối qua đối lại này, đối với Lâm Vãn Vinh mà nói cũng chỉ là tán nhảm, nhưng thật ra cái câu đối đầu tiên kia, cũng làm cho hắn rất đắc ý: ”Đại pháo oanh oanh oanh”, câu này rất có khí thế a, chỉ tiếc bọn tài tử tài nữ này đối lại hắn bằng cái đuôi chó, cú pháp trái ngược hoàn toàn, thật sự là rất khó coi.
Lạc Ngưng nhìn Lâm Vãn Vinh gật đầu cười, rồi lại quay sang Đại tiểu thư nói:
- Tiêu tỷ tỷ, ngươi nhiều năm là thường khách của thư viện chúng ta, từ khi tiếp nhận công việc duy trì sinh ý cho Tiêu gia tới bây giờ. Hôm nay ta thay các tỷ muội phạt ngươi phải ngâm một vế đối coi như là chịu phạt. Thuận tiện nói thêm một câu, những tỷ muội của thư viện đang rất mong chờ ngươi, các nàng đều rất muốn biết, cái hương thủy thần diệu khó lường kia, rốt cuộc là pháp bảo thần kì gì.
Lạc Ngưng này vừa uy hiếp, vừa dụ dỗ, quả là có chút cao tay, không hổ là Kim Lăng đệ nhất tài nữ.
Đại tiểu thư cũng xuất thân từ tài nữ, chỉ là mấy năm nay lo giải quyết nhiều thương sự, mới quên mất điều này, liền khẽ cười nói: