Lâm Vãn Vinh vẫn để tâm tới lời Tần Tiên Nhi nói. Bây giờ Tiêu Thanh Tuyền đã là người gần gũi nhất với hắn trên thế gian này, hắn không cho phép bất cứ ai làm hại nàng.
Việc này rất khó giải quyết, nếu không muốn nói là không giải quyết được, hay là nhân lúc lộn xộn xử lý luôn Tần Tiên Nhi. Ta tin rằng con a đầu này cho dù thần công cái thế nhưng vẫn không địch nổi hai cây kim thương của ta. Ha ha.
Quay về cái ổ của mình ở Tiêu gia, hắn mãi không ngủ được, trong đầu hắn hình bóng Tiêu Thanh Tuyền vẫn bồi hồi không dứt. Xem ra bây giờ, nhà Tiêu Thanh Tuyền không phú cũng quý, nếu muốn giảm bớt rào cản với nàng thì phải tăng thêm thực lực của mình mới được.
Võ công đã khá, lại có thêm châm độc với súng kíp, cho dù gặp phải Đông Phương Bất Bại, lão tử cũng liều một phen. Công việc kinh doanh ở Thực Vi Thiên rất tốt, tiền vào như nước, buôn bán nội y và nước hoa của Tiêu gia cũng thuận lợi không ngờ, đặc biệt là nước hoa quả là một nguồn lợi kếch xù.
Chỉ tiếc một điều là vấp phải vấn đề sức sản xuất, sản lượng nước hoa tạm thời không đạt, không kiếm ra nhiều tiền, thật sốt ruột. Hơn nữa, chỉ buôn bán nước hoa thì xem chừng ít ỏi quá, nên kinh doanh thêm cái gì đó liên quan, cải thiện đường dây sản phẩm, làm phong phú chủng loại, cơ hội kiếm tiền sẽ nhiều gấp bội.
Thật ra, từ lúc nước hoa ra đời, trong đầu hắn đã có chủ ý, nếu đã làm nước hoa thì sao không làm thêm vài đồ dùng hàng ngày nữa? Có nước hoa rồi, còn có thể làm thêm xà phòng mà.
Cái thứ xà phòng này, nguyên liệu rất đơn giản, đã từng học qua trong môn hoá ở trung học, lúc đó Lâm Vãn Vinh còn từng làm thí nghiệm thực hành ở lớp nữa, chất béo cho thêm kiềm (NaOH) ở nhiệt độ cao là thành, kỹ thuật cũng không mấy phức tạp, dễ sản xuất hàng loạt.
Xà phòng cũng phân ra làm hai loại, xà phòng giặt và xà phòng thơm. Kỹ thuật làm xà phòng giặt khá thô sơ, chỉ cần dùng mỡ động vật, cho thêm kiềm là được, để hạ giá thành, còn có thể cho thêm một hai phần nhựa thông. Xà phòng thơm ấy à, nguyên lý cũng tương tự, chỉ có kỹ thuật phức tạp hơn một chút thôi, phải dùng dầu thực vật với kiềm, qua tinh chế, cho thêm tinh dầu thơm vào là hoàn thành.
Dầu thơm không thành vấn đề, đằng nào trong lần chưng cất nước hoa, bã thừa còn lại rất nhiều, vừa khéo sử dụng được.
Đã có kinh nghiệm với nước hoa rồi, Lâm Vãn Vinh tự tin hơn hẳn. Xà phòng này ra đời sẽ cùng với nước hoa trở thành một món lợi to. Chỉ dựa vào nước hoa và tửu lầu này đã đủ sống, lại thêm công nghiệp sản xuất xà phòng, hắn không khác gì sở hữu trong tay ba con gà đẻ trứng vàng, hai trong ba số đó là độc quyền của hắn, không phát tài mới lạ.
Nghĩ thế rồi hắn thấy phấn chấn hẳn, bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay. Lão tử có bản lĩnh thế này, đúng là nhà phát minh độc quyền. Nếu Viện Khoa học Trung Quốc mà được xây dựng từ thời đại này thì chắc ta thành viện trưởng từ lâu rồi.
Hắn rất muốn làm thử mấy thứ dầu gội đầu, sữa tắm nhưng tiếc thay lại không hiểu rõ lắm về mấy thứ đồ này. Tiếc nhất là ban đầu không nghiên cứu kỹ thành phần của viagra. Nếu nắm giữ độc quyền viagra trong tay thì con bà nó, làm ra vài trăm viên nhỏ nhỏ xanh xanh, chuyên bán cho hoàng đế và bọn vương công đại thần, không phất to thì chẳng còn gì để nói nữa.
Buổi tối ấy trong lòng hắn thấy phấn khích, vui mừng nhảy nhót cho phát minh vĩ đại của mình, cả đêm không ngủ. Hôm sau vừa sáng sớm đã vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Đến giữa vườn hắn thấy đại tiểu thư đang yểu điệu thướt tha từ ngoài đi vào, hoá ra tối qua cô và nhị tiểu thư cùng ở trong Thê Hà tự, hai tỉ muội nói chuyện suốt đêm, sáng hôm nay mới quay về.
Thấy Lâm Tam mặt mũi hớn hở đi ra ngoài, đến mình mà hắn cũng không thèm nhìn, Tiêu Ngọc Nhược quát:
- Lâm Tam, ngươi đi đâu đó?
Lâm Vãn Vinh dừng bước, nhìn kỹ rồi cười nói:
- Hoá ra là đại tiểu thư à, ta đi mua mỡ lợn.
Tiêu Ngọc Nhược soi hắn từ đầu đến chân, thắc mắc:
- Ngươi không phải nấu bếp, mua mấy thứ đó làm gì?
Lâm Vãn Vinh cười the thé:
- Thiên cơ bất khả lộ.
Đại tiêu thư thấy bộ dạng hắn úp úp mở mở, nghĩ cái tên này chắc lại có trò quỷ gì đây, đã từng được thấy sức mạnh của nước hoa, cô bắt đầu thấy tò mò về hắn, nói: