Lâm Vãn Vinh thấy bộ dạng khó xử của Lạc Ngưng, bèn hỏi:
- Lạc tiểu thư, cô thấy điều kiện của ta quá đáng sao?
Lạc Ngưng khẽ chau mày, nhỏ nhẹ đáp:
- Lâm đại ca, những điều kiện này, quả thật khó thực hiện.
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt:
- Lạc tiểu thư, thế này mà gọi là làm khó nhau sao? Ta thấy chưa chắc đâu. Cô có bao giờ nghĩ, đi quyên góp tiền của người khác như thế, trong mắt cô tuy là có trăm nghìn lý do, nhưng trong mắt người khác cũng là làm khó cho người ta không?
Lạc Ngưng khẽ cắn môi, cúi đầu trầm tư.
- Quyên tiền đúng là có lý do, nhưng tiền mỗi người kiếm được đều đâu có dễ, mồ hôi nước mắt cả. Ta nói câu này hơi khó nghe, Lạc tiểu thư, cô đừng chỉ nhìn vào túi tiền của người ta mà hãy nhìn cả vào đắng cay sau lưng họ nữa, mỗi xu kiếm được một ngày, muốn tiêu cũng phải lo nghĩ đủ bề. Cho dù tiền họ kiếm được là không trong sạch, nhưng người ta cũng phải gánh chịu bao xỉ vả và nhục nhã, họ cũng phải bỏ ra nhiều thứ. Việc từ thiện, cố nhiên nên làm, nhưng trong thiên hạ làm gì có cơm ăn miễn phí. Cô muốn có được mấy thứ đó mà lại không muốn trả giá, thiết nghĩ, những việc làm tốt đẹp như thế thì chẳng đến lượt cô đâu.
Lâm Vãn Vinh tự đắc lên mặt nói. Lạc Ngưng ngẫm nghĩ lời nói của hắn, bỗng dưng phì cười:
- Lâm đại ca, muội công nhận những lời huynh nói rất đúng. Nhưng nói đi nói lại, huynh cho chúng tôi cơ hội, lần Tái Thi hội này há chẳng phải cũng là cơ hội của huynh đó sao? Giống như huynh nói, thế gọi là lãi kép, huynh có bị thiệt thòi đâu.
Lâm Vãn Vinh phá lên cười, con a đầu này cũng khá thông minh, nói chuyện với nó cũng không phải quanh co nhiều, liền đáp:
- Nói như vậy thì… Lạc tiểu thư, cô đồng ý điều kiện của ta rồi phải không?
Lạc Ngưng cười:
- Lâm đại ca, đề nghị vừa rồi của huynh, muội nghĩ là có thể đáp ứng. Chỉ cần chúng tôi viết mấy lời lên thiết kế hoa văn này, cho mọi người và nhớ biểu tượng của các huynh, lại không ảnh hưởng tới không khí tao nhã của Tái Thi hội là được rồi. Huynh thấy thế có được không?
Lâm Vãn Vinh gật đầu, cũng biết đây là những gì cô ta có thể làm hết mức. Ở thời đại này, quảng cáo vẫn là một việc mới mẻ, nếu làm quá tay khéo lại phản tác dụng.
Lạc Ngưng bỗng thở dài:
- Lâm đại ca, huynh trông muội đi khắp nơi để quyên tiền cho hội thi, có phải có chút coi thường không?
Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị đáp:
- Còn phải xem mục đích của cô đã. Nếu cô chỉ muốn kiếm chút tiếng tăm, tuyên truyền cho cái mỹ danh Kim Lăng đệ nhất tài nữ của cô, thì ta có chút coi thường, nhưng tin chắc cô không phải hạng người như thế.
Lạc Ngưng cảm động cười:
- Lâm đại ca, đa tạ huynh đã nói thật trước mặt muội. Thật ra, mỗi người đều có những ước muốn. muội cũng không phải ngoại lệ, từ bé đã thích thơ từ ca phú, đã tập hợp các tài tử tài nữ trong thiên hạ lại, mọi người cùng nhau thoả thích nói chuyện, sáng tác thi phú. Đây chính là ước vọng của muội. Còn cái danh tài nữ chi đó chỉ là hư danh, còn là gánh nặng nữa, có gì hay đâu.
Người con gái như Lạc Ngưng đây, sinh trưởng trong gia đình phú quý, có ước muốn như thế cũng không lạ. Điều hiếm có là cô ấy có thể quan tâm đến những cô nhi không người chăm sóc kia. Về điều này mà nói, quả là một cô gái thú vị.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Mỗi người đều có quyền theo đuổi ước muốn của mình. Lạc tiểu thư, ta rất khâm phục dũng khí của tiểu thư. Nhưng ước muốn và thực tại cũng có khoảng cách, tuyệt đối không nên quá đắm chìm trong mộng tưởng mà thoát ly thực tại.
Nói xong lời này, hắn thầm thở dài, phụ nữ đều là những nhà chủ nghĩa lãng mạn, luôn thích tự vẽ ra một tương lai đẹp đẽ mà chẳng hề hay biết nỗi gian khổ của cõi đời này.
Lạc Ngưng cảm động:
- Lâm đại ca, đa tạ lời khuyên bảo thẳng thắn của huynh, muội xin ghi lòng tạc dạ, nhưng mà…
Cô bỗng mỉm cười nói tiếp:
- Tái Thi hội lần này huynh đưa ra một vài điều kiện, thế muội cũng có thể đưa ra một yêu cầu nho nhỏ chứ?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên:
- Cô còn có yêu cầu gì à? Đã nói rồi, một ngàn lượng là một ngàn lượng, thêm một lượng nữa ta cũng không đào thêm được. Ta bủn xỉn lắm, một xu cũng không được.
Lạc Ngưng cười phá lên:
- Lâm đại ca không cần phải nói đùa như thế. Yêu cầu này của muội không liên quan tới tiền bạc, chỉ là thay mặt bản thân đưa ra thôi.
- Bản thân cô?
Lâm Vãn Vinh cũng cười:
- Bản thân cô đưa ra yêu cầu gì? Đừng có suy nghĩ không an phận đấy nhé, con người tôi nguyên tắc lắm.
Lạc Ngưng nghe hắn pha trò, chỉ cười nói: