Lạc Ngưng mỉm cười:
- Lâm đại ca nói những lời khách sáo thế làm gì, ta với Xảo Xảo là chỗ chị em. Hơn nữa, hôm nay ta cũng có chút việc nên mới đến.
Lâm Vãn Vinh gật đầu, phải rồi, hắn chưa tự mãn đến mức cho rằng Lạc tiểu thư đặc biệt tới đây là vì mình. Tuy hay tự tâng bốc bản thân là Kim Lăng đệ nhất mỹ nam tử, nhưng cũng biết sự hấp dẫn này không hề có chút tác dụng nào với Lạc Ngưng. Cô gái này tính tình tuy vui vẻ phóng khoáng, cư xử chân thành với mọi người nên tất nhiên sẽ có rất nhiều bạn bè, nhưng nếu muốn nàng sinh tình với một người con trai thì lại khó bằng lên trời.
Lâm Vãn Vinh không cần biết mục đích của nàng ta là gì, dù gì cũng đã chăm sóc Xảo Xảo nên cũng biết ơn, liền gật đầu đáp:
- Lạc tiểu thư, thế này đi, lát nữa cô đem kể lại sự tình, ta xin thay mặt Xảo Xảo nhà tôi tỏ lòng cảm ơn. Nếu giúp được gì thì chúng tôi nhất định giúp.
Xảo Xảo vừa mừng vừa thẹn, nhìn Lâm Vãn Vinh không một lời phản đối. Hắn đưa bát thuốc lên miệng nàng bảo:
- Xảo Xảo, ngoan nào, uống thuốc mau kẻo nguội mất, rồi đại ca sẽ mua kẹo cho muội ăn.
Lạc Ngưng đứng đằng sau nhịn cười, thầm nghĩ, cái anh chàng này thật khéo dỗ người ta. Xảo Xảo trong lòng ngọt ngào như nếm mật, có điều ngửi thấy mùi thuốc, thấy vị đắng khó tả lại chau mày nói:
- Đắng lắm…
Lâm Vãn Vinh nhèo nhẹo nói:
- Hay đại ca nếm thử một hớp rồi đút cho muội nhé
Lạc Ngưng đứng sau nghe mà thấy khó chịu, thầm nghĩ, tên này đúng là loại vô sỉ hơn người, mấy lời dụ dỗ đường mật thế cũng nói ra mà không chớp mắt. Xảo Xảo lại nhũn cả người ra, nghe đại ca thúc giục liền ngửa cổ một hơi uống sạch cả bát thuốc.
Thấy thần sắc Xảo Xảo đã hồi phục ít nhiều, trên môi đã thấy nở nụ cười, Lâm Vãn Vinh thở phào một tiếng tự nhủ, việc lão tử đây bị bắt đi có hề gì, có điều liên lụy đến Xảo Xảo và Ngọc Sương của ta là tội lớn. Những việc xuẩn ngốc thế này về sau không dám làm nữa. Bây giờ hắn đã có thần công lại có hỏa thương trong tay, có bị bắt đi cũng không dễ.
Xảo Xảo vẫn hơi mệt mỏi, uống hết thuốc liền yên lành ngủ say trong ánh mắt chăm chú của Lâm Vãn Vinh. Hắn ra hiệu cho Lạc Ngưng, nàng đi ra ngoài với hắn. Hai người ra khỏi phòng rồi, Lâm Vãn Vinh nói:
- Lạc tiểu thư, tiểu thư có việc gì cần ta giúp đỡ thì cứ nói thẳng ra.
Hắn vừa nói vừa mở cửa sổ, gió lạnh từ hồ Huyền Vũ thổi vào, trong lòng hắn thấy chút khoan khoái. Lầu năm này vốn được xây dựng sang trọng tao nhã, vọng về phía xa, mặt hồ lấp lánh dưới ánh đèn lúc mờ lúc tỏ. Sóng nước óng ánh, diễm lệ vô ngần, khiến hắn có một cảm giác thần tiên thoát tục. Lạc Ngưng cũng cảm thấy như vậy, nhìn cảnh sắc mặt hồ, liền cười và nói:
- Lâm đại ca, huynh thật khéo chọn nơi đây, quả là có con mắt độc đáo.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Không phải là mắt ta độc đáo mà là ta hiểu tâm lý con người.
- Ủa, Lâm đại ca nói thế là sao?
Lạc Ngưng ngạc nhiên hỏi.
Lâm Vãn Vinh lại có dịp huênh hoang một tràng lý luận tâm lý học:
- Đứng từ góc độ tâm lý học mà nói, ai chả muốn mình được ăn trên ngồi trốc mà cúi đầu xuống nhìn cả thiên hạ. Như vậy càng khiến cho người ta có được cảm giác thành công. Giống như hai chúng ta đứng trên này, ai ai cũng phải ngưỡng vọng, thế nên cảm giác rất dễ chịu.
Nàng nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu:
- Lâm đại ca, huynh nói có lý. Vua chúa quan lại tự cổ hầu như đều có cảm giác này.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười:
- Điều này không liên quan gì tới đề tài chúng ta bàn luận hôm nay, cô hãy cứ nói cần bọn ta giúp việc gì đi đã.
Lạc Ngưng cười, thầm nghĩ, cái đề tài tâm lý học này rõ ràng là hắn tán trước, bây giờ tự nhiên lại nói là không liên quan, đúng là tư duy linh hoạt khó ai theo kịp.
- Thật ra lần này ta đến tìm Xảo Xảo, có vài việc khó xử muốn cô ấy giúp đỡ.
Nói đến đây, Lạc Ngưng bỗng cúi gằm mặt xuống, xem ra việc lần này quả thực khó nói, chứ nếu không người khoáng đạt như cô không đến nỗi ngượng ngùng như thế.
Thấy vẻ mặt õng ẹo của Lạc tiểu thư, hắn nghĩ, a đầu sao vậy, hay đang nghĩ chuyện xuân tình, muốn nhờ Xảo Xảo giới thiệu bạn trai chắc?
Hắn cười ha hả:
- Lạc tiểu thư, có gì thì cứ nói thẳng ra đi, Lạc Viễn là huynh đệ của tôi, cô lại là chị gái của nó, chúng ta đều là người một nhà cả, gì mà phải khách khí.