Nhị tiểu thư quay đầu lại vừa thấy người kia liền giật nảy cả người, khuôn mặt đỏ hồng khẽ liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, trong lòng vừa thẹn vừa lo, đứng trân trân tại đó.
Đại tiểu thư đi tới, kéo em gái ra sau, gằn giọng:
- Lâm Tam, ngươi làm cái gì đó?
“Chết, sơ suất quá, lại gặp phải mụ hổ cái này”, hắn chửi thầm trong bụng.
Bị bắt quả tang đang tán tỉnh em gái người ta, hắn tỏ vẻ không chút ăn năn, dõng dạc đáp:
- Ô hay có làm gì đâu, ta chỉ cùng nhị tiểu thư nghiên cứu mấy thứ, xem ai nhịn thở được lâu hơn thôi mà.
Đại tiểu thư tức giận nhìn hắn:
- Ngươi từ trước đến giờ có biết nói thật câu nào, làm sao ta tin được?
Rồi quay lại nói với nhị tiểu thư:
- Ngọc Sương, đừng sợ, nói cho tỷ nghe, tên bỉ ổi này có bắt nạt muội không, tỷ cho nó biết tay.
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ bừng bừng, khẽ ngẩng đầu nhìn trộm Lâm Vãn Vinh, lại cúi mặt xuống:
- Tỷ à, hắn có làm gì muội đâu, lúc nãy muội chỉ nói chuyện với hắn thôi mà.
Tiêu Ngọc Nhược nhìn cô em gái, không biết làm sao, dí tay lên trán Ngọc Sương mà rằng:
- Con tiểu nha đầu này, chỉ được cái nhẹ dạ, rồi tới lúc bị hớ mới biết.
Tiêu Ngọc Sương chỉ nép bên chị “ừ” một tiếng, lại len lén làm mặt quỷ với Lâm Vãn Vinh, hắn cũng cười với nàng một cái, trong lòng vẫn ngứa ngáy không yên.
Đại tiểu thư thấy ép hỏi mãi cũng không được gì, dùng dằng nữa cũng không hay, liền kéo tay Ngọc Tiêu nói:
- Muội à, chúng ta và Lâm Tam đã trở về bình yên vô sự, bây giờ quay về phủ với tỷ đi.
Không ngờ Ngọc Sương kiên quyết lắc đầu:
- Tỷ tỷ, muội đã thề trước mặt Bồ Tát ăn chay niệm phật một tháng. Tỷ đừng bắt muội phản lại lời thề với Bồ Tát chứ.
- Quỷ nha đầu. - Đại tiểu thư âu yếm ấn vào mũi em gái, nhị tiểu thư ôm chị cười ha ha, hai chị em lao xao một hồi.
Lâm Vãn Vinh đứng bên cạnh thấy rất buồn bực. Đại tiểu thư nhà này đối xử với người khác thì tốt thế mà sao suốt ngày vặn vẹo mình đủ điều, cứ làm như mình nợ cô ta mấy nghìn lạng bạc không bằng. Nhắc đến nợ tiền, là thật chứ đâu phải giả, đây là túi tiền đầu tiên mà Lâm Văn Vinh kiếm được ở thế giới này, chẳng phải là lợi dụng đại tiểu thư sao.
Hôm nay đại tiểu thư gặp lại em gái, tâm trạng vui vẻ. Hai chị em kéo tay nhau vào phòng thiền nói chuyện. Đại tiểu thư đã nói hôm nay phải ở trong chùa Thê Hà ăn chay với Ngọc Sương,còn sai bảo Vãn Vinh đi chuẩn bị đồ chay. Hắn không có chút hứng thú gì với việc ăn chay. Nhìn hai chị em đang thỏ thẻ nuốt từng miếng một, tự nhủ cái thứ nhạt nhẽo vô vị này họa may chỉ có hai chị em nhà này thích ăn.
Hắn chờ mãi đến trưa, thực chất chờ đại tiểu thư đi cho khuất để tự tình với Ngọc Tiêu. Nhưng đại tiểu thư cứ phòng hắn như đề phòng cướp, không cho đến gần Ngọc Sương khiến chàng Lâm ưu tư như cua trong lồng hấp, bò ngang không được, bò dọc chẳng xong.
Trời đất, cô em này muốn đề phòng lão tử ta sao. Được, muốn âm thầm tách Ngọc Sương khỏi ta sao. Cho cô muốn phòng cũng không nổi.
Hắn bồn chồn đi đi lại lại trong chùa, gặp một nữ thí chủ lên thắp hương, cũng liền giả vờ làm hương khách theo sau, liếc một lượt dung mạo thân hình người ta. Không phải hắn có ý đồ gì xấu mà hoàn toàn là do buồn tẻ vô vị. Nếu hắn không có cái vẻ thậm thà thậm thụt kia, thì khoác them một tấm cà sa, điểm thêm sáu nốt hương trên cái đầu trọc thì trở thành một hoa hoà thượng chính cống. Hắn liền tự mãn đặt tên cho hành động của mình bằng những ca từ hoa mỹ: ‘vĩ hành chi lang’