Ra khỏi cổng chùa, liền thấy xa xa một hồ nước bàng bạc, những tia nắng chiếu xuống ánh lên những tia sắc vàng. Lúc này đã vào đông, cây liễu ven bên bờ sớm héo rũ, chỉ còn có vài chiếc lá lẻ loi rơi rụng trôi trên mặt nước, làm thêm đượm vẻ tiêu điều.
Tiêu Ngọc Sương lướt nhìn quanh cũng không có thấy bóng dáng Lâm Tam, trong lòng liền có chút nghi hoặc: Hắn rõ ràng bị tặc nhân bắt đi, sao lại đột ngột xuất hiện trước mắt mình? Nghĩ vậy liền nhìn lại mảnh giấy nắm trong tay, Lâm Tam có một phong cách viết độc đáo, bất luận ai cũng không bắt chước được, do đó cái này rõ ràng là hắn viết, nhưng hắn ở đâu? Cái tên xấu xa này!
Lúc nàng còn đang lo lắng thì thấy phía sau cây liễu khô xuất hiện một bóng người, trong tay cầm một đoá cúc vàng, mỉm cười nhìn mình, không phải là tên xấu xa đó thì là ai chứ?
Nhị tiểu thư vừa thoáng thấy nước mắt đã rưng rưng, khẽ kêu lên:
- Ngươi …! Cái đồ xấu xa này…!
Rồi nghẹn ngào nói không nên lời.
Lâm Vãn Vinh thấy nàng chỉ khoác lên mình một manh áo, tuy là dáng vẻ tiều tụy nhưng dung mạo vẫn diễm lệ như thuở nào, lệ châu ướt đẫm tựa hoa trong mưa.
Hắn trong lòng thầm nghĩ chỉ vài ngày không gặp nha đầu này đã trưởng thành lên không ít, chẳng còn bé bỏng nữa, thật câu hết hồn phách của lão tử mà.
Hắn cười nhẹ rồi đi lên phía trước đặt bông cúc vào tay Tiêu Ngọc Sương :
- Tiểu thư xinh đẹp, tặng cho nàng, nguyện cầu cho nàng mãi mãi xinh đẹp như đóa hoa này.
-“Ta không cần!” Nhị tiểu thư mặt đỏ lên, tuy ngoài miệng nói thế nhưng vội đưa tay cầm lấy bông hoa. Nụ cười trên mặt nàng so với hoa còn đẹp hơn nhiều.
Đây mười phần là thiếu nữ hoài xuân. Mị lực của lão tử thật quá lớn mà, sau này cần phải giấu bớt thôi. Bằng không mỹ nữ ở thành Kim Lăng này đều tìm đến với ta, tiền bạc đâu mà ta nuôi nổi. Lâm Vãn Vinh dương dương tự đắc thầm nghĩ.
Tiêu Ngọc Sương nhẹ nhàng cài bông cúc bên tai, thỏ thẻ hỏi :
- Lâm Tam à, có đẹp không?
Nàng thẹn thùng mang theo chút vũ mị, kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều, cũng mang một vẻ hấp dẫn không thể diễn tả bằng lời. Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngẩn ngơ, đáp lại :
-Không phải đẹp, mà là cực kỳ xinh đẹp ấy chứ.
Tiêu Ngọc Sương vừa vui vừa thẹn thùng nói:
-Chàng chỉ giỏi ba hoa.
Thần thái và dụng mạo của nàng lúc này đều là của thiếu nữ hoài xuân, tuyệt không còn cảm giác giống một cô bé nữa.
Lâm Vãn Vinh kéo nàng ngồi xuống hỏi:
- Nhị tiểu thư, nàng như thế nào lại chạy tới Tê Hà Tự này, đây là miếu hoà thượng mà …Nàng lại là một mỹ nhân xinh đẹp, thật là nguy hiểm.
Tiêu Ngọc Sương thút thít khóc:
- Lâm Tam, chàng còn trách thiếp sao?
- Trách nàng, trách nàng cái gì?
Lâm Vãn Vinh kì quái hỏi.
- Ngày đó nếu không phải thiếp, chàng sẽ không bị bắt đi...