Biên dịch Melly
Biên tập asin
- Hả…! Thật không!?
Lâm Vãn Vinh giật mình nói. Lời này của Thanh Tuyền thật quá quỷ dị, vừa rồi trong giếng đề xuất việc cùng nhau song tu, lại ngượng ngùng không chịu, còn nhăn mày phản đối, giờ sao chỉ đảo mắt một cái, lại chủ động đề cập chuyện này. Chẳng lẽ trời cao thật sự ban phát ơn huệ? Ơn huệ này, có cần phải hậu hĩ như vậy không?
Thanh âm hắn hơi lớn một chút, ngay cả Tiêu Ngọc Nhược cũng liếc mắt nhìn hắn, rồi đưa mắt nhìn Thanh Tuyền, trong lòng có chút nghi hoặc: "Lâm Tam cùng nữ tử như thiên tiên này thân mật như thế, bọn họ có quan hệ gì?"
Tiêu đại tiểu thư mặc dù tự phụ xinh đẹp, nhưng trước mặt Tiếu Thanh Tuyền cũng cảm thấy thua kém vài phần. Trong lòng nàng thầm than một tiếng: “Tên ác đinh này không biết còn có bao nhiêu chuyện kỳ quái gạt mình nhỉ?”
Thanh Tuyền sắc mặt nhuộm hồng, liếc mắt nhìn hắn, cố cắn răng, mang bọn họ chạy thêm gần một canh giờ. Mặc dù mang theo hai người nhưng tộc độ của nàng cực nhanh, quan quân lại có thể nào sánh được với nàng? Sau một phen chạy trốn, sớm đã bỏ lại ở tít đằng sau.
Ba người tới một con đường dưới chân núi, hẻo lánh, gập ghềnh lầy lội khó ai đi được, nhưng không là gì trong mắt Tiếu Thanh Tuyền. Vội vã chạy một phen, mắt thấy một sơn cốc trống trải, lưng chừng có một nham động(1) thiên nhiên, Thanh Tuyền kéo hai người lên, đi vào quan sát, nơi này rộng mở, mặt đất bằng phẳng, thật thích hợp để nghỉ chân.
Tiếu Thanh Tuyền sắc mặt đỏ hồng, nhìn thoáng qua Tiêu Ngọc Nhuợc nói:
- Tiêu đại tiểu thư, người đi đường như vậy cũng đã mệt mỏi, hãy đi nghỉ trước.
Lời nói vừa dứt, Ngọc Nhược còn chưa kịp có phản ứng gì, đã bị nàng điểm huyệt ngủ. Lâm Vãn Vinh thấy thần sắc nàng không bình thường, vội hỏi:
- Nàng…. sao lại thế?
Nàng liếc nhìn hắn thật sâu:
- Bọn tặc nhân vô sỉ đó, trong phòng đại tiểu thư có bỏ xuân dược, may mắn ta phát hiện sớm, kịp thời hủy đi. Hơn nữa lúc nãy đại tiểu thư lại hôn mê chưa tỉnh, chưa kịp hít vào, mới có thể may mắn tránh khỏi, nếu không, nàng cũng khó thoát độc thủ.
- Xuân duợc, kỳ dâm hợp hoan tán? Ta cũng muốn thử một phen?
Lâm Vãn Vinh nhất thời lên tinh thần hỏi:
- Xuân dược này là đồ tốt, bán ở chỗ nào vậy? Ta cũng muốn mua một chút phòng thân.
Tiếu Thanh Tuyền liếc mắt nhìn hắn hậm hực quát:
- Ngươi cần cái đó làm gì, cũng định làm mấy chuyện xấu xa hả?
Lâm Vãn Vinh vẻ mặt cố tỏ ra nghiêm nghị:
- Ta đâu cần dùng cái thứ đó, nếu nằm trong tay ta thì đã là xuân dược cực mạnh rồi a.
Những lời nói vô sỉ này như không có điểm dừng. Thanh Tuyền trên mặt đỏ hồng, nhẹ nhàng than:
- Ta gặp gỡ ngươi, như là đi vào sương mù. Cho tới bây giờ chưa gặp được chuyện tốt lành nào.
Lâm Vãn Vinh nhớ tới lời nàng vừa nói bên tai, trong lòng thích chí:
- Thanh Tuyền, nàng vừa mới nói với ta là có ý tứ gì đó?
Tiếu Thanh Tuyền thở dài:
- Ta nói, ngươi cùng đại tiểu thư may mắn. thoát khỏi xuân dược, nhưng mà cũng có người bất hạnh, trúng phải xuân dược!
Nhắc đến xuân dược, khuôn mặt lại đỏ bừng, tựa hồ như thạch bích này cũng ánh lên vài phần hồng sắc. Lâm Vãn Vinh trong lòng cả kinh, nói:
- Thanh Tuyền, chả lẽ là nàng…
Tiếu Thanh Tuyền trong mắt ngấn lệ nói:
- Ta đứng gần nơi khói hương tỏa ra, hít vào mấy hơi, bế khí không kịp. Xuân dược này không biết là kẻ nào điều chế, bá đạo vô cùng, ta tuy có chút võ nghệ, nhưng cũng không có cách nào đẩy nó ra. Ta kiếp trước tạo oan nghiệt, kiếp này mới để cho ta gặp ngươi.
Lâm Vãn Vinh ngẩn người, xuân dược trong truyền thuyết thật sự lợi hại như vậy sao? Hay là thông qua dược vật kích thích phần bí mật trong cơ thể, khiến cho nữ nhân sản sinh hưng phấn với tình dục? Không nhất định phải giải quyết trên giường, còn có biện pháp giải quyết khác, tựa như tự quấy(2) (ặc ặc…), hắn đầu óc rất đen tối. Bất quá cách này có chút âm tổn, có ta ở đây sao phải dùng cách đó?