Nói đoạn Lâm Vãn Vinh ngồi ở trong giếng khô, trong lòng có chút lo lắng về Tiêu đại tiểu thư, nhưng cũng đành trơ mắt mà nhìn chứ làm gì có biện pháp thích hợp nào, chỉ có thể biết hai chữ “chờ đợi” mà thôi. "Dù sao ngồi cũng nhàm chán, không bằng tìm cái gì đó thưởng thức." Hắn lục tìm trong ngực áo một chút, ngoại trừ một chút bạc vụn, cũng chỉ có một quyển Xuân Cung đồ thôi, đành cầm họa sách lên, dưới ánh trăng nhàn nhạt bắt đầu chăm chú xem, càng đọc thì tâm lý càng ngứa ngáy, những thân ảnh huyền ảo của họa hình trong quyển sách này đặt dưới ánh trăng, thần thái linh hoạt như thật, kích thích người ta hoài tơ tưởng.
"Mẹ nó, thật nhiều dạng, không chừng tên vẽ cuốn sách nhỏ này vừa làm trên giường vừa vẽ, con mẹ nó quá thật, sau này cùng với Xảo Xảo thử hoan hảo xem." Trong mắt hắn nổi lên một tia dâm tiếu. Người khác mượn ánh trăng đọc thánh thư, hắn cũng mượn ánh nguyệt để đọc .... dâm thư, thật là đã đạt tới cảnh giới đại dâm tà a. Đang lúc cao hứng, bỗng một mùi hưong thoảng qua, rồi một bạch sắc thân ảnh hạ xuống giếng, mỉm cười đứng trước mặt hắn.
- Tiếu tiểu thư, là nàng?
Lâm Vãn Vinh vui vẻ. "Một cao thủ mới rời đi, lại có một cao thủ khác xuất hiện, lão tử hôm này muốn bị bắt cùng khó." Hắn kỳ quái hỏi:
- Nàng như thế nào lại biết ta ở đây?
Tiếu Thanh Tuyền cười đáp:
- Tần Tiên Nhi đối với ngươi không tồi, liều mạng cứu ngươi, ngươi cần phải báo đáp cô ta thật tốt đấy.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Nàng đã thấy hết?
TIếu Thanh Tuyền gật đầu:
- Ta khi đến đây có chút việc, biết ngươi bị nhốt ở trong phòng, tiện thể muốn xem ngươi ra sao, nhưng lại không ngờ rằng lại để người ta ra tay trước một bước.
Lâm Vãn Vinh biết nàng nói tới Tần Tiên Nhi, liền gật đầu cười nói:
- Tần tiểu thư đối đãi ta không tệ, Tiếu tiểu thư nàng cũng không kém. Ta cuối cùng cũng hiểu là do ta quá đẹp trai, âu cũng là một phiền toái lớn, he he he.
Tiếu Thanh Tuyền cùng ở với hắn một chỗ không ít lần, đã sớm quen với việc hắn tự biên tự diễn, liền coi như không nghe hắn nói nhảm, tiếp lời:
- Ta không phải chỉ vì ngươi mà tới đây, yêu nhân Bạch Liên giáo làm quá nhiều điều ác, ai ai cũng đều muốn tiêu diệt.
- Ta biết. nàng chỉ thuận tiện, thuận tiện mà thôi.
hắn cười he he nói, nét mặt hiện vẻ hiểu biết.
Tiếu Thanh Tuyền trên mặt có chút nóng lên, thấy họa sách trong tay hắn, vội vang chuyển đề tài:
- Ngươi cầm cái gì vậy, sao lại nhìn chăm chú thế?
Nguyên lai là họa sách nơi tay, hắn thấy có giấu cũng không được, rộng lượng cuời nói:
- Ta đang nghiên cứu một chút.
- Nghiên cứu? Mà nghiên cứu cái gì?
Tiếu Thanh Tuyền biết hắn nhiều ý nghĩ cổ quái, lại nhớ hắn đã từng nghiên cứu ra loại nước hoa gì gì đó, liền tò mò hỏi:
- Có thể cho ta xem không?
Lâm Vãn Vinh sắc mặt cổ quái:
- Cho nàng xem thì có thể, nhưng nàng đừng trách ta đó.
Tiếu Thanh Tuyền lấy làm kỳ lạ:
- Ngươi cho ta xem một chút, ta sao lại trách ngươi?
Nói xong cầm lấy quyền sách nhỏ trong tay hắn, chỉ mới liếc mắt, sắc mặt đã đỏ bừng, khinh bỉ nói:
- Ngươi! loại người… thật xấu xa! Đồ vật này cũng dám xem, lại nói là nghiên cứu cái gì!!!
Lâm Vãn Vinh cười he he nói:
- Việc vợ chồng này, âu cũng là thiên đạo, ta nghiên cứu thiên đạo, có gì sai nào?
Rõ ràng là việc lưu manh, lại bị hắn nói thành chính nghĩa, Tiếu Thanh Tuyền tuy thẹn thùng, nhưng cũng không nhịn được phải khen hắn, thầm nghĩ: "Trên thế giới này, sợ rằng cũng chỉ có hắn mới dám không ngại thốt ra những đại vô sĩ như vậy."
Ánh mắt vô ý lại liếc xuống nhìn quyển sách nhỏ, thần sắc Tiếu Thanh Tuyền đầu tiên là thẹn thùng, tiếp theo là tò mò, cuối cùng vô cùng trịnh trọng. Lâm Vãn Vinh thấy nàng xem quyển sách nhỏ lại có sắc thái thú vị như vậy, trong lòng có chút kỳ quái: "Nàng sao lại cảm thấy hứng thú với quyển sách này như vậy, còn ở trước mặt ta xem nữa chứ? Chẳng lẽ tìm được tri âm sao? Chính là tri âm nữ tử sao? Dưới nguyệt xem hoàng thư, một nam một nữ, trời ạ, không phát sinh việc gì cũng thật khó tin a."
Tiếu Thanh Tuyền vẻ mặt trịnh trọng:
- Họa sách này của ngươi là từ đâu mà có?
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ sao lại hỏi về vấn đề này, lập tức đáp:
- Là một bằng hữu tặng ta.
Tiếu Thanh Tuyền thở dài:
- Ngươi thân có bảo vật như thế, lại không biết, thật muốn làm người làm ta tức chết sao?
- Bảo vật? một quyển sách vàng ố lại là bảo vật, có thể là bảo vật gì?
Hắn kỳ quái hỏi.
Tiếu Thanh Tuyền vừa tức mình vừa buồn cười, thấy hắn vốn là một kẻ tinh ranh biết mấy, nhưng đối với việc này lại rất mơ hồ đành mỉm cười nhìn hắn giải thích:
- Đây là một pháp môn song tu thần bí, không phân biệt tuổi tác đều có thể tu luyện.