- Ông trời ơi!
Lâm Vãn Vinh hét lớn, cõi lòng như tan nát, khóe mắt muốn rách toạc. Chỉ trong thoáng chốc, đầu óc hắn bỗng hiện lên vô số ý niệm, xúc động mãnh liệt trước ánh mắt vừa kiên quyết mà lại đầy thâm tình của Tiêu Ngọc Sương lúc này.
‘A a …’ Lâm Vãn Vinh rống lên một tiếng kinh thiên, liều mạng lao lên dùng thân mình che chắn trước người Tiêu Ngọc Sương. Nhị tiểu thư lệ châu không ngừng tuôn rơi, nhưng trên mặt lại hiện lên nét cười mãn nguyện.
Một tiếng ‘đương’ nhỏ vang lên, Lâm Vãn Vinh tự nhủ rằng mình với nhị tiểu thư sẽ táng mạng dưới kiếm này, hắn nắm chặt lấy tay nàng, thầm nghĩ tấm thâm tình của ny tử này ta chắc đành đợi kiếp sau báo đáp.
Nhưng sau một lát, hắn không thấy thân thể có chút đau đớn nào, hé mắt ra nhìn, đã thấy trước mắt một thanh bảo kiếm lấp loáng đang chĩa thẳng vào người Tiêu Ngọc Sương, nhưng đối phương cũng đang bị một thanh bảo kiếm khác chế trụ. Kẻ đánh lén hai người bọn hắn ra là một tên hắc y bịt mặt thân hình cao gầy, hắn quay đầu lại nhìn thanh kiếm mà đồng bọn đang chĩa vào mình, lớn tiếng nói :
- Sư muội, ngươi làm vậy là có gì? Chúng ta vào trạch viện này, kiếm cònchưa đọng chút huyết tích, sao có thể cam lòng rời khỏi chứ?
Vị sư muội này thân thể nhu uyển, khăn đen che kín gương mặt, nói :
- Sư huynh, ngươi quản bọn hạ nhân này làm gì, sự tình hôm nay rất khẩn cấp, mau đi lo chuyện chính, chứ nếu địch thủ tới đây, chúng ta muốn thoát cũng khó đó.
Thanh âm nữ tử này nghèn nghẹt, không giống giọng nói thật, Lâm Vãn Vinh phải cố gắng lắm mới nghe được rõ ràng. Hắn cảm thấy toàn thân đầy mồ hôi lạnh, vừa rồi thiếu chút nữa đã ô hô ai tai dưới kiếm, ngoại trừ lần bị ngã trên núi Thái Sơn, lúc nãy là lúc hắn có cảm giác tuyệt vọng nhất.
Quay đầu lại nhìn Tiêu Ngọc Sương, chỉ thấy trên mặt nàng còn vương hai dòng nước mắt, lại hàm chứa tiếu ý, đôi mắt trong sáng như nước hồ thu, không hề mang chút sợ hãi, đắm đuối nhìn mình, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay hắn một khắc cũng không buông. Lâm Vãn Vinh không biết nói sao cho hết sự cảm động của mình.
"Ny tử này, thực là muốn ta xúc động chết sao!" Dòng nhiệt lệ suýt nữa tuôn rơi, bằng vào hành động xả mệnh tương cứu hôm nay của nàng, Tiêu Ngọc Sương đã chứng tỏ nàng còn là một tiểu hài tử nữa, mà thực sự trở thành một thiếu nữ nghĩa trọng tình thâm. Hắn chợt cảm thấy mình đã thiếu nợ nha đầu kia thật sự là rất nhiều, rất nhiều. Ngẫm lại thái độ của mình đối với nàng ngày trước, trong lòng hắn xác thực thấy áy náy, nhận ra mình thật quá bỉ ổi, đã không cho nàng được cái gì, trái lại còn suýt nữa hại mạng của nàng, liền cố gắng áp chế sự rung động bản thân, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng.
Tên sư huynh đó tựa hồ đối với sư muội có chút kiêng kỵ, bèn thu lại bảo kiếm nói:
- Nếu đã như vậy, ta nghe lời sư muội, chúng ta mau đi bắt Tiêu đại tiểu thư với tên nô tài đó, rồi sớm trở về.
Nữ tử nọ ‘ừ’ một tiếng, lúc chạy qua chỗ Ngọc Sương, thấy nàng đang nắm chặt lấy bàn tay Lâm Vãn Vinh, ánh mắt hiện lên tia tức tối, trong mũi ‘hừ’ một tiếng, nói:
- Nữ tử này, giữa đêm đi gặp tình lang, thật sự không biết xấu hổ là gì, làm mất hết mặt mũi của nữ nhân bọn ta, ta hôm nay móc của ngươi hai mắt, xem ngươi sau này còn câu dẫn nam nhân như thế nào.
Hai ngón tay nàng cong lại, nhanh như thiểm điện, kình phong rít lên, nhắm thẳng mắt Tiêu Ngọc Sương công tới
“Lâm Tam …” Tiêu Ngọc Sương kêu to đầy sợ hãi, xoay người trốn sau lưng Lâm Vãn Vinh. Hiện tại, nhị tiểu thư chiếm địa vị thế nào trong lòng Lâm Vãn Vinh đã không cần phải nói, có nữ tử tình nghĩa thâm trọng như vậy, dù là phải hi sinh tính mạng, cũng phải bảo vệ nàng chu toàn. hắn che chắn trước người Tiêu Ngọc Sương, hết sức bảo hộ cho nàng.
Vừa nghe Tiêu Ngọc Sương gọi tên Lâm Vãn Vinh, hai người sư huynh muội kia đồng thời sửng sốt, trong mắt tên sư huynh chợt ánh lên một tia cười lạnh. Vị sư muội kia động tác cực nhanh, chỉ trong chớp mắt ngón tay đã tới trước mắt Lâm Vãn Vinh. Hắn chỉ cảm thấy một luồng kình phong quét qua, lực đạo từ song chỉ của nữ nhân đó chỉ lướt qua mặt hắn, không làm thương tổn hắn chút nào. Tim hắn đập thình thình, mẹ nó chứ, lại vừa mới chết hụt một lần nữa, lúc này cường địch tới lui trước mắt, uổng cho hắn có trăm mưu ngàn kế, cũng chỉ là phí công vô ích. Trong lòng hắn tuy kinh hãi, nhưng nhớ đến sau lưng mình là Ngọc Sương tiểu nha đầu, nỗi lo sợ liền tan biến, cười lạnh lùng nhìn nữ tặc trước mặt. Vị sư muội ‘hừ’ một tiếng nói :
- Ngươi sao không đi, còn đợi ở đây làm gì?
Lâm Vãn Vinh nghe nàng ta nói thì hết sức sửng sốt, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, nắm chặt tay Tiêu Ngọc Sương định rời đi. Chợt nghe vị sư huynh đứng xa xa đằng kia kêu lên :
- Khoan đã, nguoi có phải là Lâm Tam không?
Lâm Vãn Vinh trong lòng giật thót, vừa rồi trong lúc hoảng sợ, Ngọc Sương đã gọi tên hắn lên, bây giờ dù không thừa nhận cũng không được. Chỉ là bọn ăn cướp này sao lại biết tên của một gia đinh nho nhỏ như mình chứ? Chẳng lẽ có người cố ý …Hắn càng nghĩ khẳng định khả năng đó, nhưng bây giờ đao kề cổ, không trả lời không được, đang lúc chưa kịp mở miệng, chợt nghe Tiêu Ngọc Sương nói :