Tiêu Ngọc Sương tựa hồ không thấy hắn, chỉ ngơ ngác nhìn ánh trăng nơi chân trời đến xuất thần, vẻ mặt mang một vẻ buồn man mác, làm cho người ta phải thương yêu, muốn thương yêu.
Lâm Vãn Vinh vội vội giữ chặt nha hoàn bên cạnh hỏi:
- Nhị tiểu thư làm sao vậy?
Nha hoàn nọ lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết nàng làm sao nữa. Trước đây vài ngày, là lúc đại tiểu tư triệu tập các quản sự nghị sự, nhị tiểu thư cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt tiều tụy, sau đó phu nhân và đại tiểu thư phái người đưa nàng tới Tô Châu nơi của lão gia gia, hôm nay mới vừa quay về.
Nguyên lai như thế, Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng thở dài. Hắn từ ngày đó cũng không có nhìn thấy nhị tiểu thư, cũng không hỏi đến chuyện về nàng, trong lòng có đôi chút áy náy. Lúc này thấy nàng đang ngồi ngơ ngác ngắm trăng, so với tiểu nha đầu cơ trí hoạt bát trước kia thì dường như là một người khác.
Lâm Vãn Vinh trong lòng dấy lên một tư vị kỳ lạ, trong mắt hắn, nhị tiểu thư chỉ là một tiểu hài tử mười sáu mười bảy tuổi. Trước kia cho tới bây giờ hắn cũng không nghĩ rằng nha đầu này sinh ra hảo cảm đối với mình, nhưng mà trước mắt nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương trở nên tiều tụy. Nàng không còn là một tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu nữa.
Mẹ nó, bị ngươi ta thầm thương trộm nhớ, cái tư vị đó cũng rất dễ chịu nha, hắn như thế nào cũng khó mà chấp nhận được tình cảm này. Lâm Vãn Vinh bắt đắc dĩ thở ra một hơi, nhất thời có chút trù trừ.
Hắn không phải cố kỵ thân phận. Thận phận trong mắt hắn không hơn một cái rắm chó. Hắn đối với Tiêu Ngọc Sương có chút yêu thích nhưng không phải tình cảm nam nữ, dù sao trong lòng hắn thì hắn lớn hơn nàng mười tuổi, không bàn đến độ lão luyện. Nếu cùng nàng phát sinh tình nam nữ, hơi có chút cảm giác thú vật, nghĩ cũng là lạ.
Việc này thật khó nói. Nếu nha đầu kia lớn hơn hai, ba tuổi. Hắn khẳng định sẽ không cự lại, Lâm Vãn Vinh hiểu được trong lòng mình luôn có khoảng cách.
Hắn trong lòng có quỷ, không muốn để cho Tiêu Ngọc Sương thấy mình liện vội vàng đi về chỗ ở.
Đã đầu mùa đông, một trận gió nhẹ thổi tới, Tiêu Ngọc Sương không hể cảm giác, song trận gió nhẹ cũng khiến thân thể nàng run rẩy, cái suy nghĩ mông lung của nàng không thắng được hàn ý.
Lâm Vãn Vinh nhướng mày. Đối với nha hoàn nói:
- Ngươi nhanh lấy cho nhị tiểu thư thêm y phục.
Nha hoàn ủy khuất nói:
- Tam ca, ta đã đi vài lần, nhưng nhị tiểu thư không cho bất cứ kẻ nào đi theo, cũng không muốn thứ gì, nàng nói không muốn bị người khác quấy rầy. Nếu ai dám làm phiền nàng suy tư, nàng liền thả Trấn Viễn tướng quân ra giáo huấn kẻ đó.
Lâm Vãn Vinh nghe được vừa bực mình vùa buồn cười, nha đầu này đều như vậy, lại nghĩ thả chó làm việc xấu. Nhưng thật sự là tính tình của một tiểu cô nương. Cái cảm giác này khiến cho hắn thấy thân thiết, phảng phất lại thấy tiểu cô nương mạnh mẽ đáng yêu, vung tay chỉ: “Uy Vũ tướng quân, lên..”
Bây giờ thì nhị tiểu thư không còn giống như trước nữa, hắn lắc đầu hỏi tiếp:
- Vậy đại tiểu thư và phu nhân đâu, bọn họ không quản nhị tiểu thứ sao?
Nha hoàn nói:
- Nhị tiểu thư từ khi về, đại tiểu thư cùng phu nhân vẫn đang trong phòng bàn chuyện, lại có rất nhiều nữ quản sự ở đó. Bọn họ đều không biết nhị tiểu thưu đã về.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu. Ngày ”phục trang phát bố hội” hắn không có đi, nhưng khi đại tiểu thư trở về từng cùng hắn nói qua một lần. Phát bộ hội rất thành công, kì bào cùng nội y rất được các tiểu thư hoan nghênh, ngay cả các mệnh phụ cũng rất yêu thích. Điểm ấy không chỉ khiến đại tiểu thư và mẫu thân của nàng mà ngay cả Lâm Vãn Vinh cũng thấy ngoài ý liệu. Nghe nói trong hội bán được hơn trăm. Lâm Vãn Vinh cảm khái, trên thế giới này thật không tưởng. Không nghĩ rằng, các nữ tử thời đại này cũng có cùng cách nhìn, cách truy cầu cái đẹp. Co điều không biết nếu đại tiểu thư làm ra vệ sinh đai, khoản sinh ý này cũng kiếm khá tiền như hai cái trước không.
Đương nhiên, đuợc hoan nghênh nhất chính là hương thủy. Đại tiểu thư mang ra ba loại hương thủy bất đồng, tất cả các nữ nhân đều dùng thử. Các cô nương chưa từng gặp qua thủy phấn có mùi thơm ngát như thế, tự nhiên toàn trường điên cuồng. Lúc ấy hương thủy còn chưa có định giá, đại tiểu thư ra giá tám mươi lượng bạc, cũng dự định bán ra hai trăm bình. Không ngở sau đó lại bán ra tới ba trăm bình, có thể nói là khai trương thuận lợi.
Vật đáng giá tám mươi lượng bạc theo thời đại này mà nói, có thể là coi như vật đó trân quý phi thường. Mà hương thủy là một xa xỉ phẩm vừa mới xuất thiện, vốn không phải ai cũng có thể có được.
Lâm Vãn Vinh mười phần gian thương, đối với việc đại tiểu thư báo giá tám mươi lượng thập phần bất mãn, dựa theo ý tứ của hắn, loại hàng này lợi nhuận khủng khiếp như thế này, phải bán hơn trăm lượng bạc.
Tiêu đại tiểu thư đối với ác nhân vô sỉ như hắn nhận thức rất rõ ràng. Vốn báo tám mươi lượng đã nghĩ vô cùng kinh khủng, không ngờ tên gian thương này còn muốn nâng cao hơn nữa. Khiến cho đại tiểu thư được một phen mở mắt.
Kỳ thật, hương thủy này tạo ra thập phần trân quý, mỗi ngày tiêu hao một lượng lớn hoa, cho dù tiêu gia có khu vực trồng hoa lớn ở ngòai thành nam, cũng là không đáp ứng được, hơn nữa lúc này đã đầu đông, hoa cỏ tiêu điều. Tuy nhờ Phúc bá thông qua các thủ đoạn thu mua hoa của các gia đình khác, sản lượng cũng vẫn như cũ, thập phần khẩn trương.