Lâm Vãn Vinh cùng với Tiếu Thanh Tuyền có một mối quan hệ vi diệu, tuy hai người nói chuyện không mấy nhiệt tình lắm, nhưng thực ra lại khá thân tình, ngay như việc khai trương tửu lâu hắn cũng chưa từng dấu diếm nàng.
Tiếu Thanh Tuyền nhẹ thở dài, than :
- ‘Dễ tìm vật vô giá, khó kiếm kẻ tình chung’. Vị Đổng tiểu thư này đối với ngươi tình thâm nghĩa trọng, ngươi ngàn vạn lần không được phụ bạc nàng.
Lâm Vãn Vinh ha hả cười to:
- Chẳng lẽ nàng lại xem ta là loại người đó sao?
Tiếu Thanh Tuyền cười khẽ nói :
- Ta thấy ngươi trêu chọc nữ tử cũng không ít đâu, nàng Tần Tiên Nhân đó đối với ngươi cũng có chút hảo cảm , để ta xem sau này ngươi làm sao thu xếp cho ổn thỏa?
Lâm Vãn Vinh ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu than:
- Kiếp đẹp trai phải chịu nhiều phiền não thôi.
Tiếu Thanh Tuyền thấy dáng vẻ đó của hắn, nhịn không được lén cười một tiếng, chỉ cảm thấy cùng với hắn nói đôi ba câu, bao nhiêu phiền não cũng đều tiêu tan.
Hai ngày sau đó, Lâm Vãn Vinh chế ra mấy loại dụng cụ. Hắn chọn một tòa nhà bỏ hoang trong Tiêu gia làm xưởng sản xuất nước hoa. Tòa nhà này vốn là tài sản của tổ tiên Tiêu gia, diện tích rộng rãi, hơn nữa lại rất gần trạch viện của Tiêu gia.
Lâm Vãn Vinh cùng Thường bá thương lượng, sau cùng dựa theo bản vẽ thiết kế bắt đầu thi công cải tạo lại tòa nhà.
Công nghệ phối chế nước hoa đã không còn vấn đề gì, nhưng lại phát sinh vấn đề tiếp theo: Quy mô sản xuất như thế nào. Theo suy nghĩ của Lâm Vãn Vinh, hương tinh do hắn một mình nắm giữ, dùng phương pháp chiết ép tạo ra, tuy có chút lãng phí nguyên liệu, nhưng lại là phương pháp đơn giản nhất. Sau đó đem loại nước ép thô này bắt đầu tinh lọc lại, đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng thật ra việc đem hương tinh, tửu tinh, nước tinh khiết theo đúng tỉ lệ rót vào, phải dùng loại ống dẫn như thế nào, cũng là vấn đề lớn. Ở thời đại này, không có thép không rỉ, nếu dùng loại sắt thường, dĩ nhiên sẽ bị hoen rỉ. Hơn nữa ở đây cũng chẳng có pha lê giữ nhiệt. Ống dẫn phải cấu tạo như thế nào đây, thật sự phải một phen đau đầu suy nghĩ.
Cuối cùng chính là Thường bá lại dựa theo kinh nghiệm đưa ra kiến nghị: Dùng loại mao trúc đã trưởng thành, chặt lấy các nhánh nối lại với nhau làm ống dẫn. Chủ ý này trải qua thí nghiệm, quả thật có thể dùng, cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề trọng đại này.
Liên tục mấy hôm bận rộn xoay sở, cũng không có thời gian đi gặp Tiên Nhân. Nghĩ cũng kỳ quái, dường như Tần Tiên Nhân cũng biết việc đó, mấy ngày qua cũng không tìm hắn, khiến cho Lâm Vãn Vinh rất lấy làm ngạc nhiên .
Rời khỏi Tiêu gia, hắn đi thẳng tới tham gia ngày khai trương tửu lâu. Hôm qua, Lâm Vãn Vinh tìm gặp Xảo Xảo và cha con Đổng Thanh Sơn, biết rằng việc chuẩn bị cho lễ khai trương đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này mới thấy tạm yên tâm. Cũng may bây giờ hắn ra vào Tiêu gia cũng không gặp phiền toái gì, công việc hai bên cũng chưa để chậm trễ lần nào.
Lúc sáng sớm, Lâm Vãn Vinh đã kiếm cớ, từ Tiêu gia chạy thẳng tới tửu lâu.
Xa xa nhìn lại, tửu lâu treo vải xanh đỏ, treo đèn kết hoa, khí khái phi phàm. Ở trên lầu có treo một tấm biển đen viền vàng, phía trên viết mấy chữ vàng lớn “Thực Vi Tiên”. Bên dưới còn đề thêm mấy chữ nhỏ “Giang Tô Lạc Mẫn”.
Tấm biển này là chính tay Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn viết lên, tặng cho Vãn Vinh là một món lễ vật. Có mấy chữ này, có thể nói, Thực Vi Tiên vừa khai trương đã tràn đầy sinh ý.
Vị Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn này nghe nói hiếm khi nào chịu đề tự. Lần này lão phá lệ, thật sự làm cho Lâm Vãn Vinh có cảm giác ngoài ý muốn. Lạc Mẫn này chưa từng gặp mặt Lâm Vãn Vinh, lại tặng cho hắn lễ vật như vậy. Không nghĩ đến lại hào phóng vậy chứ ? Lâm Vãn Vinh suy nghĩ lại một lượt, biết việc này không thể nào đơn giản như vậy, bất quá đây cũng là một hảo sự. Lâm Vãn Vinh dù nghĩ không ra, nhưng cũng không cố gắng tìm hiểu thêm nữa.