Sắc mặt Tiêu Ngọc Nhược có chút mơ hồ, hồi lâu sau mới nói:
-“Bất luận là Đào công tử cũng được hay là Lí công tử hay Trương công tử cũng thế thôi, chỉ cần người đó có lợi đối với Tiêu gia thì ta có thể hi sinh tất cả. Hơn nữa, Đào công tử đó có gì không tốt chứ, dù sao cũng hơn con người xấu xa như ngươi, lúc nào cũng thích ức hiếp người khác…”
-“Uhm.. Uhm. .
Lâm Vãn Vinh vội vàng giả bộ ho hắng ngắt lời nàng, nét mặt Tiêu Ngọc Nhược có chút ngượng ngùng. Vừa nãy nàng chợt nhớ đến những chuyện xấu hổ mà hắn đã làm với nàng hôm trước, nhất thời thẫn thờ, suýt chút nữa thì thuận miệng nói ra mất rồi. Ngộ nhỡ để nương thân biết được thì nàng xấu hổ đến chết mất.
Vậy nhưng rốt cuộc Tiêu Ngọc Nhược vẫn là một phụ nữ mạnh mẽ đã từng trải qua nhiều sóng gió nên thần sắc liền biến đổi, nàng nghi hoặc nói:
-“Kì thực, ta cũng có chút hoài nghi, cứ cho là Đào công tử có lòng với ta thật thì cũng không nhất thiết phải thể hiện rõ ràng như thế cho ta thấy, trong việc này nhất định có gì đó kì quặc cổ quái.”
Câu này cũng còn có chút trình độ, coi như việc buôn bán bấy lâu nay nàng làm không uổng, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ.
Kì thực, từ câu nói này của nàng có thể nhận ra nàng không hề có hảo cảm đối với tên Đào công tử kia, giống như vừa nãy nàng đã nói, nàng thuộc về Tiêu gia, chỉ cần là những việc có lợi đối với Tiêu gia thì nàng sẽ làm tất cả, cho dù có phải hi sinh bản thân mình.
Lâm Vãn Vinh có đôi chút thương cảm cho đại tiểu thư, hắn thầm nghĩ cô nương này quả thật có phần khí khái, đáng tiếc là tính cách hơi kém nếu không rất đáng để kết giao bằng hữu. Kì thực điều này cũng không thể trách đại tiểu thư được, ai bảo hắn lần đầu tiên gặp mặt đã dùng lời lẽ hồ đồ để bắt nạt người ta. Lại còn bị bắt gặp dẫn biểu thiếu gia đi nhà thổ nữa kia chứ, đại tiểu thư có ấn tượng tồi tệ với hắn cũng là điều đương nhiên thôi.
-“Kì thực, việc liên doanh như thế này chẳng qua chỉ có hai tình huống. Thứ nhất, đương nhiên là nói rất dễ nghe rồi. Gọi là có tiền mọi người cùng kiếm. Có thể có được tâm thái chí công vô tư như vậy đương nhiên là rất tốt rồi, ta tin rằng Đào công tử cũng tuyên truyền với đại tiểu thư như vậy. Vậy nhưng hắn rộng rãi như vậy, mang bốn phần cổ phần tặng cho Tiêu gia, cứ cho rằng hắn thực sự có ý với đại tiểu thư, lẽ nào hắn không sợ nhà còn lại bàn tán gì sao? Hơn nữa, ngộ nhỡ Tiêu gia đã nắm được bốn phần cổ phần đó rồi , đại tiểu thư nàng lại thả bồ câu của hắn thì làm thế nào chứ?”
Lâm Vãn Vinh tỉnh táo phân tích tình hình.
-“Thả bồ câu của hắn? Cái gì gọi là thả bồ câu chứ?”
Hai người phụ nữ của Tiêu gia đều không thể hiểu nổi đồng thanh hỏi.
Lâm Vãn Vinh hối hận vỗ vỗ lên trán. Mẹ kiếp, lại phải làm nhà giáo nhân dân vinh quang một chuyến rồi. Đợi đến khi Lâm Vãn Vinh khó khăn lắm mới có thể giải thích rõ ràng được từ ngoại lai này, Tiêu đại tiểu thư mặt mũi đỏ bừng nói:
-“Cái gì mà thả bồ câu chứ, chỉ có ngươi mới nói khó nghe như vậy thôi.”
Rõ ràng là những lời này của Lâm Vãn Vinh đã dẫn ra thâm ý của nàng, nàng cũng đã trải qua rất nhiều sóng gió. Nghĩ ngợi một lát, nàng bèn kiên định lắc đầu nói: