Lúc hai người ra khỏi cửa thì trời đã sâm sẩm tối, Lâm Vãn Vinh nghĩ đến chuyện nước hoa nên bèn đi tìm một cửa hiệu bán đồ thuỷ tinh trên phố. Ở cái thời đại này thuỷ tinh là một thứ xa xỉ phẩm, trong phòng Lâm Vãn Vinh chỉ có một tấm gương đồng cũng là vì nguyên nhân thuỷ tinh quá đắt mà ra.
Lâm Vãn Vinh cẩn thận tìm một lượt cuối cùng thì cũng tìm thấy một chiếc bình nhỏ thích hợp để đựng nước hoa, nhưng vừa hỏi giá tiền thì một chiếc bình nhỏ như vậy mà giá đến hai lượng bạc, quả thật là quá đắt.
Lâm Vãn Vinh cắn răng mua một lúc đến mười chiếc để trong túi, mặc cả một lúc cuối cùng vẫn phải bỏ ra chín lượng bạc.
Biểu thiếu gia nhìn hắn kì lạ hỏi:
-“Cái bình đựng chất lỏng nhỏ như vậy ngươi dùng làm sao tiện chứ? Trong phòng ta có nhiều chiếc lớn hơn nhiều, nếu ngươi cần ta sẽ thưởng cho ngươi.”
Lâm Vãn Vinh cố gắng nín nhịn không đánh cho tên đầu lợn này một trận, hắn nghiến răng nói:
-“Không sao, cầm nhiều hơn mấy cái, đi tiểu càng thoải mái.”
Khi đến Diệu Ngọc Phường thì đèn đuốc đã sang trưng, lần này có nha hoàn dẫn hai người lên thẳng trên lầu.
Quách Vô Thường hỏi con nha hoàn đi trước mặt nói:
-“Hôm nay Đông Mai có rỗi không?”
Nha hoàn nói:
-“Bẩm công tử, Đông Mai cô nương hôm nay chỉ chuyên đợi công tử thôi đó.”
Quách Vô Thường cười dâm hai tiếng, Lâm Vãn Vinh vô cùng kinh ngạc, hắn đã nói biểu thiếu gia hôm đó không gặp Tần Tiên Nhi nhưng vì sao lại không có ý kiến gì kia chứ, thì ra là đã thông dâm với một phấn đầu khác rồi. Tần Tiên Nhi này quả thật cao tay xem bệnh mà cho đúng thuốc.
Đến nơi, Quách Vô Thường quay đầu nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
-“Lâm Tam! Vẫn theo như cũ, ngươi ở đây đợi ta, sau hai giờ chúng ta sẽ cùng về.”
Dám cá là hắn vẫn cho rằng hôm đó Lâm Tam chỉ chuyên ngồi đợi hắn mà thôi, hắn thông dâm với một phấn đầu hơi có chút nhan sắc nhưng nào có biết Lâm Tam này đã quan hệ với phấn đầu xinh đẹp nhất ở đây kia chứ.
Nhìn bóng dáng phong lưu đắc ý của Quách Vô Thường , Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, ngươi đi hưởng thụ phong lưu khoái lạc đi, còn ta thì ở bên ngoài hóng gió, làm thiếu gia thật là thoải mái quá đi.
-“Lâm công tử, đang nghĩ gì vậy?”
Một giọng nói trong trẻo từ sau lưng hắn truyền tới. Lâm Vãn Vinh quay đàu lại nhìn thì thấy Tần Tiên Nhi nhan sắc tuyệt vời đã xuất hiện trước mặt hắn.
Khuôn mặt phù dung, đôi môi điểm giáng, gò má ửng hồng, ánh mắt có chút ngượng ngùng xấu hổ, chưa mở miệng mà đã cười duyên dáng. Một chiếc áo dài bách hợp màu tím bó sát làm hiện rõ lên những đường cong tuyệt mĩ của cơ thể nàng, phía trước thì đầy đặn, đằng sau thì nở nang.
Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua cặp mông tròn lẳn nở nang của nàng mà thầm nuốt nước bọt, hắn nghĩ cô nương này mông hay dung mạo đều mê hồn người như nhau nếu vuốt ve lên đó cũng không biết sẽ có cảm giác như thế nào đây.
-“Ta đang nhớ Tần cô nương đó.”
Lâm Vãn Vinh cười nói, hắn vốn là một cao thủ lão luyện, lúc này bản tính phong lưu lại xuất hiện, đùa giỡn một chút cũng chẳng hàm hồ chút nào.
-“Làm sao mà thiếp tin được hắn kia chứ?”
Tần Tiên Nhi liếc nhìn hắn với một ánh mắt vô cùng phong tình, nàng khẽ di chuyển vài bước, đến trước mặt hắn nói:
-“Nếu như không phải người ta mặt dày đưa thiếp đến mời hẳn là công tử e rằng sớm đã quên mất Tiên Nhi là ai rồi.”
Tần Tiên Nhi khẽ cắn đôi môi ngọc, cặp mắt ướt át thần sắc u oán nhìn hắn giống như một khuê trung thiếu phụ bị phu quân quên lãng vậy. Tình cảm ân cần thiết tha đó có vẻ như không hề giả tạo.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm khen lợi hại, trình độ diễn kịch như nàng mà không đến lĩnh giải Oscar thì quả thật là quá đáng tiếc rồi.
Không địch lại ánh mắt nóng bỏng đó, Lâm Vãn Vinh quay đầu không nhìn nàng nữa nhưng trên miệng vẫn cười nói:
-“Tần tiểu thư, nàng đừng có thổi phồng để doạ ta như thế nữa. Ta chỉ là một kẻ hạ nhân thô bỉ, không thể chịu được sự mê hoặc như vậy của nàng đâu.”
Vẻ mặt Tần Tiên Nhi u oán vô hạn khẽ hắng giọng nói:
-“Nếu chàng thật sự không chịu nổi sự mê hoặc như vậy cũng tốt mà. Còn hơn chàng cứ làm ra bộ dạng ấy mà không thèm nhìn thiếp lấy một lần.”
-“Được rồi, được rồi.Ta biết nàng đang báo thù ta và lần trước ta đã làm nàng xấu hổ.”
Lâm Vãn Vinh nói:
-“Nói đi, lần này nàng lại có yêu cầu gì đây.”
Tần Tiên Nhi cười khúc khích, đôi mắt đẹp đong đưa với một ánh mắt u oán nhìn vào không trung nói:
-“Người hiểu thiếp chỉ có công tử mà thôi. Công tử oòn nhớ hôm đó chàng đã nói với Tiên Nhi những gì không?”
Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
-“Nhớ, thì sao nào?”
Tần Tiên Nhi nói:
-“Sau khi công tử đi ngày hôm đó, thiếp liền nghĩ những lời công tử nói và đã tự mình phổ ca khúc là để cho chính mình nghe, không để ý người khác như thế nào. Đêm hôm đó thiếp đã nghĩ cả một đêm và làm ra một ca khúc, bây giờ thiếp muốn công tử sửa lại cho một chút.”
Tần Tiên Nhi kéo tay áo của Lâm Vãn Vinh đi vào trong, Lâm Vãn Vinh cười nói:
-“Nàng vội như vậy làm gì chứ, cũng chẳng có ai tranh cướp với nàng mà.”
Tần Tiên Nhi nũng nịu nhìn hắn một cái rồi nói:
-“ Chàng khó khăn lắm mới đến đây một lần, nếu thiếp không nắm chắc lấy chàng thì sau này sẽ hối hận lắm đó.”
Bên trong là khuê phòngcủa Tần Tiên Nhi , một bàn hai ghế và một chiếc đàn, trước giường treo một tấm rèm che khuất mất phong cảnh trước giường. Bên cạnh chiếc bàn đặt một tấm gương thuỷ tinh, vừa đơn giản lại vừa tao nhã, trong phòng thoang thoảng một mùi hương dễ chịu, mê hoặc lòng người.
-“Sao vậy? Có phải là giản lậu quá không?”
Tần Tiên Nhân ngượng ngùng hỏi.
-“Không phải là giản lậu mà là giản dị. Dùng những thứ đơn giản, sắp đặt ra một bầu không khí thích hợp nhất với bản thân, đây mới đúng là độc cụ tượng tâm.”