Ngày thứ hai, sau khi được lệnh của đại tiểu thư không cần đến thư phòng, Lâm Vãn Vinh cũng không khách khí mà ngủ một giấc thật ngon, ngày hôm nay hắn sẽ ngoan ngoãn ở trong phòng của mình để làm thí nghiệm nước hoa.
Lần này có được kinh nghiệm của hôm qua, nên tiến triển thuận lợi hơn rất nhiều, thủ pháp mà hắn nắm được cũng đã thành thục hơn rất nhiều, hương tinh được chiết xuất ra, chủng loại cũng đã nhiều hơn rất nhiều. Mỗi lần hắn làm thí nghiệm đều cẩn thận ghi lại tỉ lệ để làm số liệu, nếu như không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì những ghi chép đơn giản trong tay này về sau sẽ là bí quyết làm nước hoa có giá trị liên thành rồi. Những thứ này đều là bạc trắng cả đấy, nghĩ đến thôi mà đã chảy nước miếng rồi.
Bận rộn đến khi trời tối thì vừa lúc hoàn thành xong sản phẩm trong tay, vừa vặn lưng một cái thì đột nhiên có một con nha hoàn chạy đến cất tiếng nũng nịu gọi:
-“Tam ca, Tam ca, mau đi, có người đưa danh thiếp cho huynh đó.”
-“Cái gì?”
Lâm Vãn Vinh giật mình kinh hãi, hắn là một kẻ hạ nhân của Tiêu gia, sao lại có người mời hắn chứ? Thật là một chuyện kì lạ. Đột nhiên hắn nghĩ đến những chuyện đã nói với Tần Tiên Nhi, không phải nha đầu này đến thật đó chứ.
Đến phòng khách thì nhìn thấy một con nha hoàn đang đứng ở đó và đang nói chuyện với biểu thiếu gia.
Biểu thiếu gia nhìn thấy Lâm Vãn Vinh liền vui vẻ nói:
-“Lâm Tam, ngươi đến rất đúng lúc. Tần Tiên Nhi tiểu thư mời chúng ta tối mai đến phủ một chuyến, ngươi thấy thế nào?”
Từ sau khi trải qua chuyện Diệu Ngọc Phường, thái độ của biểu thiếu gia đối với Lâm Vãn Vinh đặc biệt khách khí. Tên gia đinh này không chỉ có tài, lại còn đủ ý khí và có học vấn nữa, biểu thiếu gia trong lòng rất coi trọng hắn.
Đến phủ? đến phủ nào chứ, đi nhà thổ mà còn văn nhã đến thế sao. Lâm Vãn Vinh thầm cuời trong bụng nhưng vẫn giả bộ gượng gạo nói:
-“Ồ?”
Con nha hoàn đó vội vàng đưa tấm danh thiếp cho Lâm Vãn Vinh nói:
-“Mời Lâm công tử ngày mai ghé thăm tiểu thư.”
Lâm Vãn Vinh mở tấm thiếp ra, một mùi hương thoang thoảng bay thẳng vào mũi hắn, dung mạo tú lệ của Tần Tiên Nhi dường như đang xuất hiện trước mặt hắn. Tấm thiếp rất tinh xảo, bên trên thêu một đôi uyên ương giao cảnh, phía dưới còn điểm một hàng chữ mềm mại:
-“ Dữ quân nhất biệt,độ nhật như niên。Niệm quân chi tâm,dục ngôn dục ngôn.”
(Cùng tướng công từ biệt, một ngày như một năm; tưởng nhớ tướng công trong lòng, muốn nói tỏ bày)
Phía dưới đề ba chữ Tần Tiên Nhi.
Những nét chữ này rất thanh tú, vừa nhìn đã nhận ra đây là bút tích của một cô gái ,chắc là nét bút của Tần Tiên Nhi rồi. Lâm Vãn Vinh đã từng nhìn thấy chữ Tiêu Ngọc Sương viết và bây giờ nhìn thấy ‘mặc bảo ‘của Tần Tiên Nhi thì trong lòng có chút cảm thán. Ai bảo nữ tử vô tài đã là đức nào, chữ mà hai cô nương này viết cho dù hắn có luyện mười năm nữa cũng không theo kịp. Đương nhiên, nếu như viết bằng bút máy thì không cần phải nói nữa rồi.
Dục ngôn, dục ngôn.Nhìn thấy mấy chữ này Lâm Vãn Vinh cảm thấy buồn cười, Tần Tiên Nhi này rõ ràng là muốn tìm hắn tán gẫu thôi mà lại viết u oán như vậy, người không biết còn cho rằng ta chơi đùa với nàng ấy rồi quất ngựa truy phong nữa ý chứ.
Trên thiếp của biểu thiếu gia vẽ mai lan cúc trúc tữ quân tử, chữ cũng viết rất nhiều , chi chít mấy hàng nhưng toàn là những lời ngốc nghếch sáo rỗng nói mời Quách công tử đến chơi .Nhìn nét chữ trên đó thì thấy cũng không bằng chữ trên thiếp của Lâm Vãn Vinh , rõ ràng do người khác viết hộ. Tần Tiên Nhi này đúng là có chút tâm sự, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ.
Nói chuyện thoải mái với biểu thiếu gia một lát, bàn luận một chút cho rõ ràng về hành trình xong xuôi, khi Lâm Vãn Vinh trở về tiểu viện của mình thì đã là giờ thắp đèn rồi.
Tinh thần Lâm Vãn Vinh rất tốt, thấy khắp vườn hoa tươi bay lả tả, hắn nhịn không nổi kêu a lên một tiếng để phát tiết một chút hưng phấn trong lòng. Sau đó hắn đẩy cửa bước vào phòng, chân trái vừa đặt lên bậc cửa , ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Tiếu Thanh Tuyền đang ngồi trên đó nhìn hắn mỉm cười.
-“Sao hôm nay đến sớm vậy?”
Lâm Vãn Vinh cười nói, sau khi trở nên quen thân với Tiếu Thanh Tuyền thì những lời khách sáo đều miễn hết đi, chẳng hơi sức đâu mà nói những lời thừa thãi đó. Tiếu Thanh Tuyền này dường như cũng rất phối hợp với hắn, mỗi ngày không cần chào hỏi liền vào thẳng phòng hắn cứ như đi xuyên qua cửa vậy, mang lại cho hắn cảm giác như là cô nương này đến để hò hẹn với hắn vậy.
-“Đến xem tiến triển của thứ phấn thơm đó của ngươi. Ngươi đã hứa rồi là phải tặng ta một phần trước.”
Tiếu Thanh Tuyền xem ra quả thực rất thích nước hoa, nếu không nàng sẽ không đến đây đâu.
-“Sao có thể nhanh như vậy được chứ? Thí nghiệm của ta vẫn còn chưa làm xong. Hơn nữa, cho dù làm xong thí nghiệm thì cũng phải lần sau mới có thể sản xuất được, đến lúc đó mới có thể cho nàng.”
Tiếu Thanh Tuyền mỉm cười nói:
-“Ta cũng không vội. Chỉ cần ngươi làm xong rồi không quên ta là được.”
Khuôn mặt nàng hơi có chút ửng hồng , ánh mắt lúng liếng nhưng chợt nhìn thấy tấm thiếp trong tay hắn, nàng lập tức kì lạ hỏi:
-“Còn có người gửi thiếp cho ngươi nữa cơ đấy? Xem ra sức quyến rũ của ngươi cũng không nhỏ đâu.”
Lâm Vãn Vinh biết giữa nàng và Tần Tiên Nhi có gì đó không đúng nên cũng không nói là ai gửi đến. Ánh mắt Tiếu Thanh Tuyền thật tốt, từ tờ giấy chưa gấp kín mà nàng có thể nhìn thấy ba chữ Tần Tiên Nhi, nét mặt có chút biến đổi, nàng hắng giọng nói:
-“Là Tần Tiên Nhi mời ngươi đến phải không?”
Cô nương này ánh mắt thật tinh tường quá, thấy không thể giấu được, Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
-“Nàng ấy mời công tử ta, nhân tiện mời luôn cả ta nữa.”
-“Ta thấy là mời ngươi rồi nhân tiện mời luôn công tử nhà ngươi thì có.”