Tiểu nha đầu này có tính si mê thái quá, Lâm Vãn Vinh vội vàng chuyển chủ đề nói:
“Chuyện này sau này hãy nói đi. Nhị tiểu thư, ta có chuyện này muốn hỏi nàng đây. Nàng có thể lựa chọn trả lời hoặc không nhưng nhất định phải nói thật đó .”
Tiêu Ngọc Sương gật đầu nói:
-“Lâm Tam , ngươi yên tâm, chỉ cần là nói với ngươi thì ta sẽ không nói dối đâu.”
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói:
-“Trong câu chuyện anh hùng xạ điêu này nàng thích Dương Khang hay Quách Tĩnh?”
Vấn đề này rất thú vị, ở thế giới trước đây của hắn tuyệt đại đa số nam sinh đều thích Quách Tĩnh vì có lẽ là hắn thật thà lại không hề có uy hiếp gì đối với đàn ông. Còn các nữ sinh thì đại bộ phận lại thích Dương Khang vì hắn khá đẹp trai và còn biết chiều chuộng con gái nữa.
Tiêu Ngọc Sương hơi đỏ mặt xấu hổ cúi mặt thầm nghĩ, sao hắn lại hỏi một vấn đề khiến người ta xấu hổ như vậy chứ, lẽ nào là có ý gì khác?
Nàng nghĩ ngợi một lát rồi nét mặt ửng hồng như hoa đào. Nàng nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu trả lời:
-“Ta, ta hơi thích Dương Khang.”
-“Vì sao vậy?”
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, con gái đều thích xấu xa một chút.
-“Vì hắn giống ngươi.”
Tiêu Ngọc Sương khẽ nói.
Ta ngã đây, Lâm Vãn Vinh hoàn toàn buồn rầu, như vậy là đang khen ta hay làm tổn thương ta đây.
-“Ta đâu có xấu như vậy chứ?”
Lâm Vãn Vinh làm bộ mặt đau khổ nói.
-“Hắn làm sao xấu bằng ngươi chứ, ngươi cũng không biết lừa gạt bao nhiêu người con gái rồi.”
Tiêu Ngọc Sương đỏ mặt nói.
Lâm Vãn Vinh không còn gì để nói.Thì ra trong mắt nhị tiểu thư ta lại là một con sói độc ác sao, nhưng ta đâu có lừa gạt con gái chứ, cùng lắm cũng chỉ gạt tiểu nha đầu Xảo Xảo một chút thôi.
-“Lâm Tam, vậy ngươi thích Hoàng Dung hay là Mục Niệm Từ?”
Tiểu cô nương nghĩ một lát rồi căng thẳng hỏi.
Trời ạ . Vấn đề này thực sự hắn chưa từng nghĩ đến bởi vì chưa tưng có ai hỏi như vậy cả. Lâm Vãn Vinh nghĩ một lát rồi thẳng thắn trả lời:
-“Hình như là ta thích cả hai.”
-“Rốt cuộc ngươi thích ai nhiều hơn một chút chứ?”
Tiêu Ngọc Sương bĩu môi nói.
-“Cái này…Mục Niệm Từ thì thích hợp lấy về làm vợ còn Hoàng Dung thì thích hợp làm hồng nhan tri kỉ, ta cũng không thể phân định rõ ta rốt cuộc thích ai hơn nữa.”
Lâm Vãn Vinh lúng túng nói.
-“Tham lam.”
Nhị tiểu thư khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu đi không nói gì nữa, cũng không biết nàng đang nghĩ những gì nữa.
Thấy sắc mặt nàng có gì đó không đúng, Lâm Vãn Vinh vội vàng cáo từ bước xuống lầu, Tiêu Ngọc Sương cũng không thèm nhìn hắn một cái.
Vừa đi đến dưới lầu thì hắn nghe thấy giọng nói của nhị tiểu thư vọng xuống:
-“Lâm Tam, ngày mai ngươi vẫn phải kể chuyện cho ta nghe đó, nếu không ta sẽ khiến ngươi không thể thích cả Mục Niệm Từ và Hoàng Dung được đâu.”
Cái gì, đây là uy hiếp sao?
Lâm Vãn Vinh đi ra khỏi lầu, nghĩ đến những lời của tiểu nha đầu đó thì không nén nổi lắc đầu, trong lòng thấy có chút buồn cười.
Hắn vừa bước được vài bước thì nghe thấy một tiếng hừ lạnh lùng, một bóng người đứng chắn trước mặt .
-“Tránh ra, đừng cản đường.”
Lâm Vãn Vinh cảm thấy rất phiền phức bèn nói.
-“Hừ..”
Lần này thì nghe thấy rõ rồi, là giọng của một thiếu nữ. Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn thì thấy người giống Tiêu phu nhân đến sáu bảy phần..á..Tiêu đại tiểu thư.
-“Thì ra là đại tiểu thư, Lâm Tam xin ra mắt với tiểu thư.”
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói. Hắn và đại tiểu thư có chút không đúng, đêm hôm đó suýt nữa đã phải ăn một trận đòn rồi. Tuy vẫn chưa bị đánh thật nhưng cũng toát mồ hôi lạnh. Đối với đại tiểu thư “gan góc” này, hắn xin ‘kính quỷ thần nhi viễn chi’ mà thôi.(*)
-“Ngươi vừa từ phòng Ngọc Sương ra phải không?”
Ánh mắt Tiêu Ngọc Nhược phát ra những tia nhìn phẫn nộ, nàng lạnh lùng nói.
Đã bị nàng nhìn thấy rồi, cũng chẳng có gì để phủ nhận cả, huống hồ hắn cũng chẳng làm gì xấu. Lâm Vãn Vinh tự hỏi lòng không hề thấy hổ thẹn bèn lớn giọng trả lời:
-“Đúng vậy.”
-“Lâm Tam ngươi đừng cho rằng Ngọc Sương còn nhỏ, ngươi lại giỏi giảo biện mà muội muội ta có thể để ngươi tuỳ tiện ức hiếp đâu. Ngươi đừng vọng tưởng.”
Tiêu đại tiểu thư tức giận nói.
-“Đại tiểu thư nàng nói như vậy là có ý gì vậy? Ta ức hiếp nhị tiểu thư lúc nào?”
Lâm Vãn Vinh mơ hồ rồi, cô nương này từ đâu đột ngột xuất hiện vậy, lại còn khí thế hùng hổ như thế nữa chứ, lẽ nào đại di mụ đến rồi?
-“Ngươi còn dám giảo biện?Ta hỏi ngươi, vừa nãy ngươi vào phòng Ngọc Sương làm gì?”
Tiêu Ngọc Nhược hận tên gia đinh đáng ghét này đến mức nghiến răng kèn kẹt. Tên nô tài này to gan lớn mật lại dám mạo phạm đến muội muội của nàng thì nàng làm sao có thể nín nhịn được cơ chứ.
Lúc Tiêu Ngọc Nhược phẫn nộ, gương mặt kiều diễm đỏ ửng lên, đôi môi ngọc hơi cắn khẽ, bộ ngực phập phồng thật là diễm lệ vô song, so với phong cách một phụ nữ mạnh mẽ hàng ngày của nàng lại có một ý vị riêng.
Lâm Vãn Vinh ngẩn ngơ ngắm nhìn thầm nghĩ, ba người phụ nữ trong Tiêu gia này từ già đến trẻ đều thật xinh đẹp. Tuy nhiên lúc này đại tiểu thư khí sắc không tốt, Lâm Vãn Vinh không muốn đụng độ với nàng nên đường hoàng hiên ngang nói:
-“Ta đến kể chuyện cho nhị tiểu thư nghe.”
-“Kể chuyện? Lý do này của ngươi ai có thể tin được chứ? Dã tâm lang sói của ngươi tưởng rằng không ai có thể nhận ra hay sao? Ngươi muốn nhân Ngọc Sương còn nhỏ không biết gì lừa gạt nó. Ngươi.. ngươi làm sao có thể làm ra những chuyện đó được chứ?”
Thấy Lâm Vãn Vinh nhún nhường, Tiêu Ngọc Nhược càng tức giận hơn, tên gia đinh lòng dạ xấu xa này nếu không thanh trừ thì không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa đây.
Lâm Vãn Vinh cuối cùng cũng nghe ra ý tứ trong ngữ khí của nàng, hoá ra nàng ấy cho rằng hắn muốn tán tỉnh muội muội của nàng đây. Trời ạ, cảm giác tự kỉ vủa cô nương này quá nhiều rồi đó. Với nhãn quang và sự từng trải của Lâm Vãn Vinh thì nhị tiểu thư tuổi tác còn quá nhỏ, ở thế giới trước đây của hắn thì cũng chỉ là một nữ sinh mới vào cao trung thôi, hắn lại không có bệnh về sinh lí. Làm sao có thể có quan hệ gì với nhị tiểu thư được cơ chứ. Lâm Vãn Vinh giở khóc giở cười.