Cảm tình về Lâm Vãn Vinh trong mắt đại tiểu thư đã bị thay thế bởi danh từ nói dối rồi. Có đến mức như vậy không? Không phải chỉ là lúc không nhìn thấy nàng thì thuận miệng đùa một chút thôi mà, nếu một chút chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng phải báo thù thì cũng giống như cô nương tên là Tiếu Thanh Tuyền đó thôi.
Biểu thiếu gia vội vàng gật đầu như gà mổ thóc nói:
-“Chuyện này tuyệt đối là thật, hôm nay rất nhiều người ở Diệu Ngọc Phường đều nhìn thấy, ta và Lâm Tam được Tần tiểu thư mời vào uống trà, nói chuyện giao lưu một lúc lâu mới trở về.”
Ngươi “giao lưu” còn ta nói chuyện, hợp lại thành giao lưu nói chuyện. Lâm Vãn Vinh nhìn vị biểu thiếu gia một cái, hai người đều thở phào một hơi.
Đại tiểu thư gật đầu coi như không tiếp tục truy vấn nữa, trên mặt nàng có vài phần mỏi mệt nên khoát tay nói:
-“Nếu đã như vậy huynh mau cùng ta về phủ thôi.”
Chỗ bọn họ đứng cách đại viện của Tiêu gia không xa, nói chuyện vài câu thì đã kinh động đến những người trong phủ nên chưa đi được vài bước thì đã thấy một bóng dáng kiều diễm chạy lên phía trước nghênh đón:
-“Tỷ tỷ, tỷ đã về rồi.”
Lâm Vãn Vinh nheo mắt nhìn thì ra chính là Tiêu nhị tiểu thư, thần thái của nàng yểu điệu đáng yêu và đang sà vào lòng tỷ tỷ nũng nịu như một tiểu nha đầu vẫn chưa lớn vậy.
Tiêu Ngọc Nhược quả là vô cùng thương yêu muội muội của mình, nàng khẽ vỗ vào cánh tay em gái nói:
-“Con nha đầu này , ta mới rời khỏi chưa được mấy ngày mà đã trở nên như vậy rồi. Mấy ngày hôm nay muội có ngoan không, có bắt nạt người khác không?”
Đúng là hiểu em thì chỉ có chị. Vị đại tiểu thư này nhất định hiểu rõ tính cách của muội muội mình nên mới hỏi như vậy, Lâm Vãn Vinh thầm cảm thán trong lòng.
-“Làm gì có chứ?”
Tiêu Ngọc Sương xấu hổ uốn éo một hồi nói:
-“Mấy ngày hôm nay muội không bắt nạt ai nhưng suýt nữa lại bị một tên thối tha bắt nạt đó.”
Trời ơi! Lâm Vãn Vinh hít một hơi thật sâu, hắn đương nhiên biết người bắt nạt nàng mà Tiêu Ngọc Sương vừa nói đến là ai rồi. Nghĩ đến thái độ thiết diện vô tư lúc nãy của đại tiểu thư, hắn nghĩ nếu như nàng biết Lâm Vãn Vinh đã trêu chọc em gái mình thì lão tử hôm nay chỉ còn cách bò về nhà thôi. Cô nương ngươi đừng có nói linh tinh đấy nhé, nếu không thì cái mạng nhỏ nhoi của lão tử này phải chôn cất ở đây rồi.
-“Muội ư, không đi bắt nạt người khác là đã tốt lắm rồi, còn có ai dám bắt nạt muội nữa đây?”
Tiêu đại tiểu thư xoa xoa mái tóc của muội muội mình, trìu mến nói. Nàng vẫn cho rằng em gái đang nũng nịu trước mặt mình thôi chứ nào có biết người bắt nạt nhị tiểu thư đang đứng trước mặt đây.
-“Ý, Lâm Tam, sao ngươi cũng ở đây? Quách biểu ca huynh bị làm sao vậy? Đi hát kịch sao mà lại bị dính nhiều vết son như vậy?”
Tiêu nhị tiểu thư vô tư nói.
Quách Vô Thường ngượng ngịu cười không dám nói gì cả. Lâm Vãn Vinh nói:
-“Nhị tiểu thư, nô tài và biểu thiếu gia có chút chuyện, ngẫu nhiên gặp đại tiểu thư trên đường về phủ cho nên cùng về một lúc.”
Tiêu Ngọc Sương nhìn Lâm Vãn Vinh cười thần bí nói:
-“Lâm Tam, tối nay các người đi đâu vậy?”
Lâm Vãn Vinh sững người ra một lát nói:
-“Ồ, thiếu gia dẫn ta đi làm chút chuyện. Ấy, sao nàng biết ta không có trong phủ?”
Tiêu Ngọc Sương cũng không nói gì mà chỉ lấy từ trong lòng ra một cuốn sách để Lâm Vãn Vinh liếc nhanh qua một cái rồi lập tức cất lại vào trong lòng. Lâm Vãn Vinh mắt mũi tinh tường nên vừa nhìn một cái đã thấy rất rõ cái mà Tiêu nhị tiểu thư cầm trong tay chính là nguyên cảo của tam bản tiểu báo đó, những lời vớ vẩn nào là đại sư gì chứ tất cả đều bị phát hiện rồi, Tiêu nhị tiểu thư nhất định biết tiểu báo đó là chủ ý của hắn. Nhưng điều kì lạ là Lâm Vãn Vinh nhớ rõ ràng là đã cất nguyên cảo đó trong phòng hắn rồi kia mà, Tiêu nhị tiểu thư này làm thế nào mà có thể tìm được nó chứ.
-“Rất kì lạ phải không?”
Tiêu Ngọc Sương đắc ý thấp giọng nói.
-“Nàng tìm thấy ở đâu vậy?”
Lâm Vãn Vinh hỏi.
Tiêu Ngọc Sương thấy thần sắc hắn vô cùng nghiêm túc bèn chu cái miệng nhỏ khẽ hừ một tiếng quay đầu đi.
-“Có phải nàng đã đến phòng của ta rồi phải không?”
Lâm Vãn Vinh nghĩ một thoáng là hiểu hết.Tiêu nhị tiểu thư này không gì là không dám làm, vào phòng của hắn thì có là gì đâu cơ chứ.
Tiêu nhị tiểu thư nhìn thấy thần sắc tức giận của Lâm Vãn Vinh thì trong lòng hơi có chút sợ hãi, mắt nàng đỏ hoe nói:
-“Ngươi hung dữ như vậy làm gì chứ?Ta đợi tỷ tỷ không nổi nên muốn tìm ngươi kể chuyện cho ta nghe, ai ngờ ngươi lại không có trong phòng và ta đã nhìn thấy cái này.”
Cũng không biết thế nào, Tiêu nhị tiểu thư thấy hắn tức giận như vậy thì trong lòng có chút sợ hãi, thần thái cũng hơi ấm ức một chút.
Là một người hiện đại, Lâm Vãn Vinh vô cùng coi trọng quyền riêng tư, phòng của hắn làm sao có thể để người khác tuỳ tiện đi vào kia chứ. May mà hắn luôn mang theo mình cuốn Xuân Cung Hoạ Sách đó, nếu không rơi vào tay tiểu nha đầu này thì không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa đây.
-“Trả cho ta đi.”
Lâm Vãn Vinh đưa tay ra nói.
-“Xí.. không trả.”
Tiêu Ngọc Sương nói:
-“Cuốn sách này rõ ràng là chủ ý của ngươi nhưng ngươi lại lừa ta, con người ngươi thật xấu xa quá đi.”
Đều đã bị nhìn thấu rồi cũng chẳng còn gì để dữ bí mật nữa, Lâm Vãn Vinh bèn nói:
-“Ta cũng không phải cố ý lừa nàng đâu.”
Nhị tiểu thư cắn môi khẽ nói:
-“Vậy bức tranh đó cũng là ngươi vẽ sao?”
-“Là ta vẽ đó.”
Việc đã đến nước này Lâm Vãn Vinh chỉ còn cách thừa nhận thôi.
-“Thật sao?”
Nét mặt Tiêu nhị tiểu thư lộ ra một vẻ vui mừng:
-“Ta biết mà, Lâm Tam, ngươi thật là có bản lĩnh.”
Tên Lâm Tam này do nhị tiểu thư đánh nhầm va chạm nhầm mà dụ dỗ hắn vào Tiêu phủ, bây giờ thấy hắn có bản lĩnh như vậy nàng đương nhiên mặt mày rạng rỡ rồi.
-“Nhị tiểu thư, việc này xem như một bí mật nhỏ giữa hai chúng ta được không.Hi vọng nàng có thể giữ bí mật cho ta.”