Ra khỏi cửa của Diêu Ngọc Phường, nghĩ lại biểu tình của Tần Tiên Nhi vừa ngượng vừa giận khi nghe hắn hỏi. Lâm Vãn Vinh tựa như đạp phải phân trâu còn sướng hơn. Tiểu nữ ngươi, cho dù ngươi có là ‘bách biến ma nữ’.. chung quy vẫn không chơi lại được với bổn thiếu gia ta.
Nói tới thiếu gia, Lâm Vãn Vinh mới giật mình đập vào đầu một cái. Không được rùi, biểu thiếu gia còn ở trong đó, vừa rồi đi vội quá cũng không có hỏi Tần Tiên Nhi đưa Quách thiếu gia lừa tới nơi nào… thật là thiếu sót quá.
Đang hối hận vô cùng thì hắn chợt nhìn thấy một bóng hình xiêu vẹo bước ra từ Diệu Ngọc Phường, nhìn kĩ thì hoá ra chính là biểu thiếu gia.
Lâm Vãn Vinh vội vàng chạy đến gọi:
-“Thiếu gia….”
Người đó khi ngẩng đầu lên thì thấy khắp mặt là những vết son đỏ thắm, không phải Quách Vô Thường thì là ai chứ.
-“Thiếu gia, người như vậy là…”
Lâm Vãn Vinh vội vàng nói.
-“Các cô nương đó, thật là mạnh mẽ quá.”
Toàn thân Quách Vô Thường toàn mùi rượu, mặt mày hớn hở nói.
Không cần nói Lâm Vãn Vinh cũng biết là chuyện gì rồi. Tần Tiên Nhi nhất định đã sắp xếp cho các cô nương của thanh lâu chăm sóc vị biểu thiếu gia này thật tận tình kỹ lưỡng rồi.
Bản thân hắn thì giao lưu tinh thần với Tần Tiên Nhi ở đó còn biểu thiếu gia thì lại tìm phụ nữ để giao lưu thân xác. Lâm Vãn Vinh thầm lắc đầu, đàn ông ư, vẫn không thể chịu được những người phụ nữ xinh đẹp.
Khắp người vị biểu thiếu gia này toàn là mùi phấn sáp, trên mặt thì không biết đã bị bao nhiêu cô nương hôn lên, chỗ nào cũng là những vết son đỏ chót, hơn nữa lại uống quá nhiều rượu nên khi đi trở nên xiêu xiêu vẹo vẹo thật khó coi. Không còn cách nào khác, Lâm Vãn Vinh đành phải dìu hắn đi về Tiêu phủ.
Đến một chỗ cách Tiêu phủ không xa, một loạt những âm thanh lọc cọc của vó ngựa xen lẫn với tiếng chuyển động của bánh xe truyền đến tai hai người. Lâm Vãn Vinh quay đầu nhìn thấy một cỗ xe ngựa chạy qua bên cạnh, một nam tử cưỡi bạch mã và vài tên gia đinh hộ vệ bên cạnh chiếc xe ngựa.
-“Chi…”
Một vài âm thanh khe khẽ vang lên, chiếc xe ngựa đó chầm chậm dừng lại, từ trong xe một giọng nói trong trẻo truyền ra:
-“Người đi bên ngoài có phải là Quách biểu ca hay không?”
-“Không phải Quách biểu ca mà là Lâm ca ca của ngươi đây.”
Tên Quách Vô Thường này rất nặng nên Lâm Vãn Vinh dìu hắn rất tốn sức, trong lòng đã không được thoải mái, nghe thấy có người hỏi cũng không quan tâm là ai mà chỉ thuận miệng trả lời với khẩu khí không lấy gì làm dễ chịu.
-“To gan.”
Một tiếng quát tức giận của nam tử vang lên. Nam tử đó cưỡi bạch mã đi bên cạnh cỗ xe ngựa liền quay đầu lại tiến tới vài bước, tay chĩa roi về phía Lâm Vãn Vinh quát:
-“Tên nô tài nhà ngươi thật to gan, lại dám nói giọng khinh bạc như vậy sao.”
Gã nam tử này khoảng hơn hai mươi tuổi, cao cũng khoảng bằng Lâm Vãn Vinh , nghi biểu đường đường, mắt to mày rậm, trông giống như Chu Thì Mậu vậy. Lúc này hắn đang cưỡi trên con bạch mã uy phong lẫm liệt và vô cùng tức giận.
Bạch mã hoàng tử? Trong đầu Lâm Vãn Vinh chợt xuất hiện từ này. Không thể phủ nhận tướng mạo tên thanh niên này rất được mà còn anh võ hơn người, so với các thư sinh nho nhã thì hắn có sức hấp dẫn con gái hơn nhiều.
Mẹ nó. Cưỡi ngựa trắng thì nhất định là hoàng tử sao? Nói không chừng chính là Đường Tăng ý chứ, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ.
Thấy gã thanh niên đó nhìn mình với ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ, trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm tức giận nhưng hắn không nhìn gã mà chỉ lớn tiếng nói với con bạch mã:
-“Cái giống súc sinh giống lừa mà lại không phải lừa như ngươi lại cản đường của ta là có ý gì hả?”
Gã thanh niên đó cũng chẳng phải loại hiền lành gì nên nghe hắn thầm mắng mình như thế bèn tức giận nói:
-“Tên nô tài ngươi phát ngôn khinh bạc, ta sẽ thay Tiêu tiểu thư dạy dỗ ngươi một phen.”
Nói xong gã thanh niên đó giơ cao roi ngựa, tàn nhẫn quất xuống người Lâm Vãn Vinh .
Lâm Vãn Vinh hơi giật mình nhảy dựng người lên. Mẹ kiếp, ngươi nói đánh là lão tử để cho ngươi đánh hay sao? Hắn còn phải dìu một người nữa nên cử động không thuận tiện lắm, nếu như tránh đi thì ngọn roi đó sẽ trúng vào người Quách Vô Thường .
Trong thời khắc quan trọng này Lâm Vãn Vinh đỡ một bên thân của Quách Vô Thường , hai người lăn một vòng dưới đất liền tránh được ngọn roi đó. Khi hắn đứng dậy thì toàn thân đã toàn bùn đất trông vô cùng bẩn thỉu khó chịu.
Gã thanh niên đó không ngờ tên nô tài này dám tránh đòn nên vẫn còn muốn đánh tiếp thì nghe thấy người con gái trong xe lên tiếng nói:
-“Đào công tử xin dừng tay.”
Đào công tử giận dữ nhìn Lâm Vãn Vinh một cái rồi quay về phía trong xe nói:
-“Tiêu tiểu thư, tên nô tài này khinh bạc như vậy hãy để ta thay tiểu thư trừng phạt hắn một phen đi.”
Người con gái đó trầm mặc một hồi lâu rồi mới nói:
-“Đây là chuyện của Tiêu gia chúng ta, Đào huynh xin cứ giao cho ta giải quyết thì tốt hơn.”
Nghe Tiêu tiểu thư gọi gã là Đào huynh, trên mặt Đào công tử nở ra một nụ cười, gã nói:
-“Hiền muội đã nói như thế thì cứ để hiền muội giải quyết vậy.”
Vừa mới trong chốc lát liền đã kêu gào Đào huynh hiền muội ầm ĩ lên rồi.Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm tức giận, đột nhiên nghĩ đến gã Đào công tử này xưng hô với người ngồi trong xe là Tiêu tiểu thư, hơn nữa chiếc xe ngựa này và gã Đào công tử kia đều nhuốm đầy bụi đường, hắn liền nhớ đến Tiêu Ngọc Sương đã từng nói đến tối nay tỷ tỷ của nàng ấy sẽ trở về. Trời ạ, người ngồi trong xe đó không lẽ chính là Tiêu đại tiểu thư đó sao?
Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm kêu khổ, nếu như thật sự đó là Tiêu đại tiểu thư thì vừa nãy hắn đã mạo phạm đến nàng rồi, tuy là vô ý nhưng đó vẫn là sự thực, chỉ sợ nàng đã nghe thấy thì những ngày sau này của hắn sẽ không dễ sống rồi đây.
Trong khi Lâm Vãn Vinh đang nghĩ thầm thì tấm rèm của chiếc xe ngựa được kéo lên, một thiếu nữ có dáng người yểu điệu từ bên trong bước ra.