Tuy Trình Thụy Niên và Lạc Viễn là đối thủ nhưng khi nhìn thấy nụ cười dâm đãng trên mặt Lâm Vãn Vinh thì đều giật mình lo sợ. Tên hạ nhân này sẽ không thực sự to gan đến mức đưa ra yêu cầu vượt quá giới hạn đó hay sao?
Đương nhiên, tâm tư của hai người hoàn toàn không giống nhau. Trình Thụy Niên thì lo lắng tên hạ nhân này sẽ cướp mất mỹ nhân của mình còn Lạc Viễn thì lại tán thưởng vui mừng và có đôi phần khâm phục Lâm Vãn Vinh nữa.
-“Tiểu thư, người nghĩ hắn sẽ đưa ra yêu cầu như thế nào đây?”
Tú Hà khẽ hỏi.
Lâm Vãn Vinh chăm chú nhìn dáng vẻ của Tần Tiên Nhi , tuyệt sắc công tử cảm thấy buồn phiền bèn tức giận nói:
-“Một kẻ tính tình cổ quái như hắn ta thì ai mà biết được hắn sẽ đưa ra chủ ý quỷ quái gì cơ chứ.Hừm, nhìn nụ cười của hắn hạ tiện như vậy chắc chắn chẳng có suy nghĩ tốt đẹp gì đâu. Chắc sẽ muốn chiếm đoạt tiện nghi người ta đây mà. Tú Hà, đợi một lát rồi ngươi hãy mang kiếm của ta đi giết chết tên đăng đồ tử đó, đầu xuôi đuôi lọt, để hắn khỏi làm bẩn mắt ta.”
-“Hả? Vẫn giết à?”
Tú Hà thật sự không hiểu tròn mắt hỏi.
Thấy trong mắt Tần Tiên Nhi xuất hiện những sự sợ hãi mơ hồ, Lâm Vãn Vinh cũng không quan tâm đó là thật hay giả, trong lòng hắn thấy sảng khoái vô cùng, chậm rãi bước vài bước đến trước mặt nàng, vẻ mặt nửa như đang cười nhìn nàng nhưng lại không nói gì cả.
Hai người còn cách nhau rất gần, trên người Tần Tiên Nhi toả ra một mùi hương thơm ngát bay vào mũi Lâm Vãn Vinh như mùi hương của hoa lan làm người ta say đắm.
Trên người Tần Tiên Nhi khoác một tấm nhu sa, vắt ngang trước ngực, khi nàng thở bộ ngực đầy đặn phập phồng nhô lên, cái eo nhỏ nhắn nhẹ nhàng chuyển động, thuận theo ánh mắt nhìn xuống, phía dưới thân hình nở nang là cặp mông lúc ẩn lúc hiện trước mắt Lâm Vãn Vinh , toát ra một vẻ mê hoặc không nói thành lời.
Tần Tiên Nhi mang một dáng vẻ đau đớn đáng thương, bộ ngực nhô cao, nàng yểu điệu nhìn Lâm Vãn Vinh , ánh mắt phát ra một tia hào quang, nàng khẽ liếm nhẹ cánh môi hồng làm mê đắm lòng người, dịu dàng nói:
-“Lâm công tử, chàng phải thương tiếc thiếp một chút đấy.”
Vị cô nương này quả là có bản lĩnh.Trong lòng Lâm Vãn Vinh dâng lên một ngọn lửa xấu xa, lỗ mũi thấp thoáng xuất hiện những luồng khí nóng. Hắn nhìn Tần Tiên Nhi ánh mắt phát ra những tia nhìn hoang dã như của một con sói. Hắn nhấn mạnh từng từ nói:
-“Ta…muốn…nàng…”
Choang! Vô số những tiếng bình trà bị ném xuống đất, không chỉ là Trình Thụy Niên , Lạc Viễn , Quách Vô Thường sững người ra nhìn mà ngay cả trong lòng Tần Tiên Nhi cũng đang hồi hộp vô cùng. Mẹ nó, Tên tiểu tử này thật có phúc, vô số nam nhân có mặt đều ngưỡng mộ nghĩ như vậy.
Tuyệt sắc công tử ném thanh trường kiếm trong tay cho Tú Hà, nghiến răng nói:
-“Nhanh, ngươi nhanh đi giết tên tiểu tử vô liêm sỉ đó cho ta.”
Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung trên người Lâm Vãn Vinh như muốn đâm nát hắn ra, Lâm Vãn Vinh chỉ mỉm cười tiếp tục nói:
-“..hát …một ….bài…”
Phù…cả đại sảnh đường thở phào một tiếng. Tên gia đinh này cũng còn biết điểm dừng, không dám đưa ra yêu cầu quá đáng, hơn nữa nghe Tần Tiên Nhi hát cũng là nguyện vọng của mọi người cho nên từ ánh mắt đằng đằng sát khí dành cho hắn, mọi người dần dần chuyển sang một cái nhìn gần như là cảm kích.Chính vì có đề nghị của hắn mà mọi người mới có cơ hội được nghe khúc nhạc thần tiên một lần nữa.
Tuyệt sắc công tử nghe thấy lời của Lâm Vãn Vinh thì sững người ra một lát rồi khúc khích cười. Tên tiểu tử này thật là, cứ thích làm bộ làm tịch để doạ người ta.
-“Tiểu thư, làm sao giờ? Có giết nữa không?”
Tú Hà cẩm bảo kiếm trong tay hỏi.
Công tử khẽ lắc đầu nói:
-“Đợi một chút xem sao đã.”
Tần Tiên Nhi nghe thấy câu nói trước đó của Lâm Vãn Vinh thì mặt mày ửng hồng, ánh mắt thấp thoáng một tia nhìn đầy sát khí. Nhưng đợi đến khi nghe câu nói phía sau thì thần sắc chợt sững sờ một lúc mới hiểu, nàng đã mê hoặc tên gia đinh này nên bị hắn đùa giỡn một phen.
Tần Tiên Nhân nhìn Lâm Vãn Vinh với một ánh mắt vô cùng phong tình, trên mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào, nàng nói:
-“Yêu cầu của công tử đã đưa ra, Tiên Nhi có thể làm được nhưng không biết công tử muốn nghe khúc nhạc nào đây?”
Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói:
-“Ta muốn nghe khúc nhạc gì, Tần tiểu thư đều có thể hát phải không?”
Tần Tiên Nhi có lòng tin rất lớn đối với tài nghệ của mình nên gật đầu cao ngạo nói:
-“Điều đó là đương nhiên, chỉ cần công tử có thể gọi ra tên bài hát thì Tiên Nhi nhất định không để chàng phải thất vọng.”
Lâm Vãn Vinh thầm cười trong lòng nhưng nét mặt lại làm ra vẻ trầm tư, một hồi lâu sau mới nói:
-“Tại hạ chỉ là một gia đinh nhỏ nhoi, không có học vấn, cũng chưa từng nghe qua ca khúc nào hay nhưng lúc nãy khi tại hạ bước vào trong viện có nghe thấy có một vị tỷ tỷ hát một bài hát ngắn rất hợp với khẩu vị của ta, do đó muốn mời Tần tiểu thư hát một khúc.”
Tần Tiên Nhi nhìn thấy nụ cười giảo hoạt trên mặt Lâm Vãn Vinh giống hệt như nụ cười kì quái lúc nãy thì trong lòng chợt có một dự cảm nào đó không tốt. Tuy nhiên, hát một bài đối với nàng mà nói thì dễ dàng vô cùng. Nàng không tin tên gia đinh kia có thể giở trò quỷ gì ở đây.
-“Nhưng không biết là bài hát nào, Tiên Nhi nhất định làm cho chàng vừa ý.”
Trên mặt Tần Tiên Nhi lại nở một nụ cười yểu điệu làm cho tất cả đàn ông trong đại sảnh đường đều cảm thấy miệng khô họng đắng.
-“Tiên Nhân tiểu thư, nàng biết hát “thập bát mạc”(*) không?
Lâm Vãn Vinh cười nói, giọng hắn tuy rất nhỏ nhưng cũng đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ.
Yên lặng
Tuyệt đối yên lặng!
Tất cả đàn ông trong đại sảnh đường đều há hốc mồm, phụ nữ thì che miệng, mọi người đều nhìn Lâm Vãn Vinh với thần sắc kinh ngạc đến không thể tin được.
Việc này thực sự làm cứng đơ cái cổ đang vươn dài của Trình Thụy Niên công tử, hắn sững sờ nhìn Lâm Vãn Vinh , rõ ràng là đã bị những lời nó của tên gia đinh này làm cho kinh ngạc đến ngây người rồi.
Công tử của Tổng đốc phủ Lạc Viễn thì bịt chặt mồm, cố gắng ngăn một trận cười sắp bật ra, nét mặt chàng tỏ ra rất kính phục và thích thú. Tên gia đinh này quả thật là rất thú vị.