Vị tổng đốc công tử Lạc Viễn đó có đôi chút lo lắng vì tên Trình Thụy Niên kia đã cướp mất của hắn thế thượng phong. Bao nhiêu lời hay ý đẹp hắn đều đã nói hết cả khiến lúc này hơi bị rơi vào thế bị động, không biết phải khen ngợi tán dương như thế nào mới phải.
Tần Tiên Nhi nhìn khắp xung quanh một lượt với một vẻ yểu điệu vô cùng. Tất cả mọi người đều đang chìm đắm say sưa trong nụ cười tuyệt mĩ của nàng nhưng chợt có người phát ra một tiếng hừm nhẹ qua khe mũi tỏ vẻ rất khinh thường.
Âm thanh đó tuy nhỏ nhưng trong không khí yên lặng tuyệt đối của đại sảnh đường thì tất cả mọi người đều nghe thấy và lập tức quay đầu nhìn theo hướng âm thanh truyền đến nhưng chỉ thấy tên hạ đẳng gia đinh đang đứng cạnh Quách thiếu gia.
Tần Tiên Nhân đã từng gặp không biết bao nhiêu nhân vật nên nàng thấy tên gia đinh này tuy là một kẻ hạ nhân nhưng có nghĩa biểu đường hoàng không hề có vẻ cung kính sợ hãi của bọn kẻ dưới, trên mặt hắn còn mang một nụ cười lạnh lùng dường như có vài phần khinh miệt đối với nàng.
Trong lòng Tần Tiên Nhi thầm phẫn nộ nhưng ngoài mặt thì vẫn làm ra vẻ mỉm cười nói:
-“Xin hỏi vị công tử này phải xưng hô như thế nào đây ạ?”
Lâm Vãn Vinh mặc một bộ y phục mà bọn gia đinh vẫn quen dùng đó là một chiếc áo dài màu xanh và đội một chiếc mũ nhỏ, thân phận hắn đã rất rõ ràng nhưng Tần Tiên Nhi lại cố ý gọi hắn là công tử rõ ràng là muốn khiến hắn phải mất mặt để trả thù cho sự khinh miệt của hắn đối với nàng.
Lâm Vãn Vinh sớm đã có dự liệu đối với lòng dạ hẹp hòi của nàng nên chỉ mỉm cười nói:
-“Công tử thì không dám nhận.Tại hạ là Lâm Tam, chỉ là một gia đinh nhỏ nhoi của Tiêu phủ ở thành Kim Lăng, vừa nãy ta đã giới thiệu qua với Tần tiểu thư rồi.”
Tần Tiên Nhân cảm thấy có đôi chút hứng thú nên nhìn hắn nói:
-“Tiên Nhi ngu muội chỉ có chút tài nghệ nhỏ nhoi, chắc khó có thể lọt vào mắt xanh của công tử.”
Lâm Vãn Vinh nói:
-“Tiếng đàn rất hay, khúc nhạc cũng tuyệt vời, chỉ là…”
Lâm Vãn Vinh cố ý dừng lại một chút, khoé miệng loé lên một nụ cuời mỉm, hắn nói:
-“Thiếu gia ta nói, trong khúc nhạc của Tần cô nương ít nhất cũng có ba chỗ sơ hở.”
Lâm Vãn Vinh ngữ xuất kinh nhân, tất cả mọi người trong đại sảnh đường đều giật mình kinh ngạc, tên gia đinh hạ đẳng này dựa vào một chút to gan đã khiến cho bao nhiêu người phải há hốc mồm kinh hãi.
-“Nô tài to gan.”
Tần Tiên Nhân vẫn chưa nói gì nhưng Trình Thụy Niên đã lớn tiếng quát:
-“Tần cô nương là hoá thân của tiên nữ trên trời, há lại để cho hạng nô tài hạ đẳng như ngươi tuỳ ý phê phán hay sao?”
Lúc nãy hắn đang nói chuyện rất vui vẻ với Tần Tiên Nhi thì bị Lâm Vãn Vinh phá bĩnh nên đương nhiên có đôi chút tức giận. Ngược lại tên Lạc Viễn kia thấy có người phá hỏng việc tốt của Trình Thụy Niên thì nét mặt lộ rõ ra sự vui mừng.
Tuy Lâm Vãn Vinh rất cường hãn nhưng hắn cũng biết với thực lực lúc này của hắn mà đánh nhau với Trình Thụy Niên thì thua là cái chắc nên hắn bèn giả bộ không nghe thấy, chỉ đưa mắt chăm chú nhìn vào cơ thể Tần Tiên Nhi xem nàng giải quyết thế nào.
Tần Tiên Nhi nhìn Quách Vô Thường một cái kì lạ rồi mỉm cười nói:
-“Nhưng không biết trong khúc nhạc của tiểu nữ có chỗ nào chưa được, xin phiền Quách công tử sửa lại cho…”
Quách Vô Thường đang chảy nước miếng nhìn Tần Tiên Nhi với bộ dạng của một tên Trư Bát Giới thì làm sao có thể nhìn ra chỗ nào cần phải sửa lại cơ chứ.
Trời đất.Tên biểu thiếu gia này quả thật không có chút chí khí nào. Lâm Vãn Vinh thầm mắng trong lòng nhưng ngoài miệng thì lại nói:
-“Thiếu gia nhà ta đang suy nghĩ một vấn đề, người bảo ta thay người trả lời.”
Thấy Tần Tiên Nhi không có ý kiến gì, Lâm Vãn Vinh tiếp tục nói:
-“Tần cô nương, đã là chỗ thiếu sót thì tất có nơi có chỗ rất rõ ràng, chỉ cần lưu tâm một chút là không khó để nhận ra.”
Tần Tiên Nhi không phục nói:
-“Vẫn xin Lâm công tử chỉ giáo cho.”
Nhận thấy trong lời nói của Tần Tiên Nhi có chút khinh thị , Lâm Vãn Vinh bèn nói:
-“Chỉ giáo thì không dám, Tần tiểu thư tuy có tài nghệ tinh thông nhưng được một trăm thước rồi mà muốn tiến thêm bước nữa, điều này quả thực rất khó khăn. Nếu hôm nay ta chỉ ra cho nàng chỗ thiếu sót thì cũng xem như đã giúp nàng một chuyện.Tiêu gia nhà chúng ta làm ăn buôn bán nên rất chú trọng đến lời lãi, không có chút điềm lành thì công tử nhà ta quyết không muốn làm những chuyện không có lợi đâu.”
Tần Tiên Nhi sững người ra một lát nhưng lại lập tức cười vui vẻ duyên dáng nói: