Lâm Vãn Vinh hoàn toàn không biết nhất cử nhất động của mình đều đã lọt vào tầm mắt của người khác, nhưng cảm giác sờ nắn ngực cô nương ngồi cạnh quả thực rất khoái lạc nên hắn khó tránh khỏi ra tay hơi mạnh khiến cô nương đó rên khẽ một tiếng như mèo, ánh mắt chan chứa xuân tình.
-“Tiểu Hồng à, Tần cô nương tối nay lúc nào thì xuất hiện vậy?”
Biểu thiếu gia hỏi cô nương đang ngồi cạnh hầu hạ mình.
Tiểu Hồng cau mày liếc biểu thiếu gia một cái rồi uốn éo nũng nịu trong lòng biểu thiếu gia một trận rồi thẽ thọt nói:
-“Hừm…Quách công tử, chàng cùng với thiếp mà sao vẫn còn quan tâm đến Tần muội muội thế. Ứ, Người ta mặc kệ, tối nay người ta theo chàng chắc rồi.”
Quách Vô Thường cười lớn nói:
-“Tiểu đề tử, không cần lo lắng, hôm nay là dành cho nàng. Hơn nữa, ta chỉ là muốn nghe Tần tiểu thư ra hát vài khúc ca thôi, nàng ghen bóng ghen gió cái gì chứ?”
Một yêu nữ khác ở bên cạnh biểu thiếu gia nói:
-“Yên tâm đi Quách thiếu gia, hôm nay không chỉ có ngài, chà…ngài xem, còn có Trình công tử, Lạc công tử, rất rất nhiều công tử đến đây ủng hộ, Tần muội muội nhất định sẽ xuất hiện. Đến lúc đó thì phải xem bản lĩnh của Quách thiếu gia ngài rồi.”
Biểu thiếu gia nghe thấy tên của Trình công tử, Lạc công tử thì nét mặt lập tức có chút khó coi, đợi đến khi nhìn thấy hai vị công tử đang ngồi đó thì thần sắc liền hoàn toàn suy sụp.
Lâm Vãn Vinh thấy thần sắc biểu thiếu gia có gì khác thường bèn hỏi:
-“Sao thế? Thiếu gia?”
Biểu thiếu gia không muốn tự làm hổ thẹn chính mình trước mặt mấy cô gái phong trần này bèn cười nói:
-“Không có gì, chỉ là gặp mấy người quen thôi.”
Lâm Vãn Vinh nhìn về bên đó một cái, chỉ thấy sáu chiếc bàn phía xa được phan chia rõ làm hai bên, tất cả đều là những công tử khoảng chừng hai mươi tuổi, bọn họ ngồi quanh một thanh niên. Hai bàn tiệc rượu không ai để ý đến người bên kia mà chỉ nói chuyện rôm rả với bàn của mình.
Hai vị công tử đứng đầu, bên trái là một vị khoảng hai mươi tuổi, mặt mũi trắng bóc, dung mạo đường đường chỉ có điều ánh mắt nhấp nháy không yên rõ ràng là một người mưu mô xảo quyệt.
Người ngồi bên phải trẻ hơn một chút, chỉ chừng mười tám mười chín tuổi, mặt đẹp như ngọc, tướng mạo bất phàm.
Hai vị công tử này rõ ràng là đang đấu với nhau, thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhau thăm dò, đôi bên đều tỏ vẻ khinh thường lẫn nhau.
Đây chính là Trình công tử và Lạc công tử đó sao?Nhìn khó thế này e rằng đều là con nhà quan lại quý tộc. Lâm Vãn Vinh đã hiểu vì sao biểu thiếu gia lại thở dài rồi.Với thực lực của Quách thiếu gia, bất luận là về phong độ hay tài lực thì căn bản đều không thể so sánh được.Còn về tài học lại càng không có chỗ đứng cho biểu thiếu gia rồi.Xem ra tối nay muốn tranh đoạt hoa khôi là một nhiệm vụ hầu như không thể hoàn thành được rồi.
-“Sao vậy? Ca ca, không phải chàng không quen biết Trình công tử và Lạc công tử đó chứ?”
Cô nương ngồi cạnh Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve trước ngực hắn ,ghé sát tai vào tai Lâm Vãn Vinh hỏi khẽ.
Bị cô nương này khêu gợi một lát, ngọn lửa dụ tình trong người Lâm Vãn Vinh hơi có chút bùng lên, Lâm Vãn Vinh vốn đã chẳng phải loại tử tế gì, trước đây chàng đã từng chơi tất cả các trò với những loại bạn gái thế này rồi nhưng trong cái thế giới này thì hắn vẫn là một “xử nam”. Hắn đương nhiên không muốn lãng phí lần đầu tiên quý giá này trên người một cô gái giang hồ, do đó hắn tự khống chế bản thân, mân mê vuốt ve bộ ngực đồ sộ của cô nương đó hắn nói:
-“Đúng đấy, ca ca ta lần đầu tiên đến những chỗ như thế này, muội muội phải chỉ giáo ta nhiều đấy nhé.”
Cô nương này bị bàn tay Lâm Vãn Vinh vuốt ve khiến cho cả thân người bủn rủn, biết được sự lợi hại của hắn bèn yểu điệu cười nói:
-“Ca ca, người đừng giả bộ nữa, nếu là đây lần đầu tiên chàng đến những nơi như thế này thì muội muội cũng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ đấy. Hi hi…”
Lâm Vãn Vinh cười ha hả vò mấy cái trên mông nàng ta làm cho cô nương này rên rỉ một hồi, một lúc sau mới nói được:
-“Hai vị công tử này là những nhân vật lớn không thể xem thường.Người ngồi bên trái là Trình công tử, là công tử của đô chỉ huy sử thành Giang Tô Trình đức Trình lão gia, tên gọi là Trình Thuỵ Niên.Người ngồi bên phải lại càng ghê gớm hơn, đó chính là công tử của phủ Tổng đốc Giang Tô chúng ta Lạc Mẫn Lạc đại nhân, tên gọi là Lạc Viễn.”
Lâm Vãn Vinh đã từng học qua điển tịch của Nguỵ lão đầu nên cũng có đôi chút hiểu biết về chế độ quan lại địa phương ở nơi đây.