Biểu thiếu gia nghe thấy kiến nghị vô cùng hấp dẫn đó thì lập tức mắt sáng ngời lên nói:
-“Đúng thế, đúng thế! Hơn nữa có thêm rượu thì gái…. À, linh cảm sẽ đến nhanh hơn.”
Biểu thiếu gia nhất thời không cẩn thận nên thuận miệng nói ra những suy nghĩ trong lòng nên vội vàng nhìn trước ngó sau nhưng lại thấy Lâm Vãn Vinh đang quay đầu nhìn xung quanh, với một bộ dạng làm như hoàn toàn không nghe thấy gì. Biểu thiếu gia trong lòng thầm khen ngợi tên tiểu tử này, khá lắm, có tiền đồ.
-“Tuy nhiên, chỗ tiên sinh đó thì phải đối phó sao đây?”
Biểu thiếu gia chau mày nói. Hôm nay hắn đã được tiên sinh khen ngợi khích lệ , trước mặt tiên sinh và biểu muội hắn đã tỏ ra là một học sinh tốt nên lúc này nghĩ lại không khỏi có đôi chút lưu luyến trong lòng.
Lâm Vãn Vinh đương nhiên không hề mong muốn Biểu thiếu gia này là một học sinh tốt gì đó vì thử nghĩ xem, muốn biểu thiếu gia chăm chỉ phấn đấu học hành chẳng phải lại làm mệt đến hắn hay sao?
-“Thiếu gia, biểu hiện hôm nay của người tiên sinh vô cùng hài lòng rồi. Ông ấy sẽ không có ý kiến gì đâu.Hơn nữa chúng ta ra ngoài tìm linh cảm chứ chẳng phải làm chuyện xấu gì, người còn phải sợ gì nữa chứ?”
Lâm Vãn Vinh lên giọng đạo nghĩa nói.
-“Đúng, đúng. Chúng ta là đi tìm kiếm linh cảm.”
Biểu thiếu gia tự an ủi mình nói.
Tranh thủ lúc tiên sinh còn ở trong gian nhà cỏ chưa quay lại, hai người len lén trốn ra khỏi thư phòng. Lâm Vãn Vinh đi trước mở đường, Biểu thiếu gia theo sát phía sau, hai người một chủ một tớ đi tìm “linh cảm” thẳng tiến.
Vừa đi được vài bước trong viện thì Lâm Vãn Vinh nghe thấy sau lưng có tiếng nói truyền đến:
-“Lâm Tam, ngươi đang làm gì vậy?”
Quay đầu lại nhìn thì hoá ra chính là tiếng của kẻ vẫn luôn bất hoà với Lâm Vãn Vinh –Vương quản gia.
Nghĩ lại chuyện Vương quản gia dám chơi hắn, Lâm Vãn Vinh trong lòng xoay chuyển, hắn lớn tiếng nói:
-“Ồ, hoá ra là Vương quản gia, ta phụng mệnh của thiếu gia ra ngoài làm chút chuyện thôi.”
-“Thiếu gia?Thiếu gia ở đâu ra vây?”
Vương quản gia không nhìn thấy Quách Vô Thường đang lén lút đi phía sau nên lớn tiếng hỏi lại.
-“Là Quách Vô Thường, Quách thiếu gia đó.”
Lâm Vãn Vinh giả bộ cung kính nói.
-“Hoá ra là hắn à?Một tên ngoại thích thì gọi gì là thiếu gia chứ.Ngươi cứ tận tâm tận lực làm việc cho Tiêu gia là được rồi, một tên thiếu gia vớ vẩn từ bên ngoài đến ngươi ít chú ý đến hắn thì tốt hơn đấy.”
Nhìn khuôn mặt dúm dó chứa đầy phẫn nộ của biểu thiếu gia ở sau lưng Vương quản gia, Lâm Vãn Vinh phải cố gắng lắm để không bật cười, hắn nói:
-“Cái này…”
-“Ta đánh chết ngươi, cẩu nô tài.”
Biểu thiếu gia sớm đã không thể chịu đựng nổi bèn xông lên phía trước , huých thẳng một cùi chỏ vào người Vương quản gia.
Vương quản gia đau quá quay đầu lại nhìn thì thấy trước mặt chính là biểu thiếu gia ngoại thích, hắn hiểu ngay ra là đã mắc lừa Lâm Vãn Vinh rồi.
Biểu thiếu gia này tuy là ngoại thích nhưng lại là cháu trai ruột bên nhà ngoại của phu nhân, là công tử của huyện lão gia, có thể nói là chủ nhân một nửa của Tiêu gia.Tuy bình thường hắn rất nhu nhược , bọn nha hoàn hạ nhân đều coi thường hắn ta nhưng rốt cuộc thì vẫn là một nửa chủ nhân, hạng nô tài như Vương quản gia làm sao có thể tuỳ tiện nói này nói nọ kia chứ.
Biểu thiếu gia đã sống trong Tiêu phủ nhiều năm rồi, hắn hận nhất là người khác không xem hắn là chủ nhân. Thêm vào đó hôm nay tinh thần cũng không được thoải mái nên nghe thấy những lời của Vương quản gia làm sao có thể không bừng bừng lửa giận được cơ chứ.Vậy là hắn lao vào Vương quản gia đấm đá, hết trên lại dưới khiến cho Vương quản gia bị đánh thành giống hệt một cái đầu heo.
Gặp phải một chuyện xui xẻo như vậy, lại là quản gia của Tiêu phủ nhưng Vương quản gia chỉ biết ôm đầu bảo vệ mặt mình, chịu đựng sự đánh đập dữ dội của biểu thiếu gia chứ không hề dám có một chút phản kháng nào.
Rất nhiều gia đinh và nha hoàn đi lại , thấy biểu thiếu gia đánh nhau với Vương quản gia , đứng bên cạnh lại là đệ nhất gia đinh của Tiêu gia-Lâm Tam bèn đứng hết lại ở phía xa để xem trò náo nhiệt.
Tuấn đinh bảo vệ thiếu gia, chủ nhân tức giận đánh nô tài, chỉ một lát sau câu chuyện hay ho này đã lưu truyền khắp Tiêu gia.
Nhìn Vương quản gia mặt mũi xanh lè sưng húp, ngã trên mặt đất không ngừng rên rỉ, xem bộ dạng của hắn thì có đến ba năm ngày sau cũng khó lòng hồi phục, Lâm Vãn Vinh giả bộ đứng ra can ngăn biểu thiếu gia nói: