Hai người lại bắt đầu hàn huyên vài câu, vị nhị tiểu thư này dường như đã mở lời trước, một lát sau hỏi quê quán của hắn, một lát lại hỏi hắn đã theo học ở trường nào, lại cả chuyện tại sao hắn lại tới Tiêu gia làm gia đinh nữa.
Lâm Vãn Vinh khóc cười không xong, tuy Tiêu Ngọc Sương này tuổi còn nhỏ, nhưng lại thông minh nghịch ngợm, bất kể câu hỏi kì quái như thế nào cũng có thể nghĩ ra để hỏi được, không biết chuyện ở đâu mà nhiều như vậy.
Nói chuyện một lúc, thấy sức khoẻ của nàng đã đỡ hơn nhiều, đã có thể đứng dậy đi lại nhẹ nhàng rồi, Lâm Vãn Vinh trong lòng chắc bẩm, liền mặc cho Tiêu Ngọc Sương có níu giữ như thế nào cũng cáo từ chạy trốn cho nhanh. Thực sự hắn đã không thể chịu đựng được những câu hỏi trên trời dưới đất đủ thể loại của tiểu nha đầu này nữa rồi, biết như vậy thì thà hắn đánh nhau với Trấn Viễn tướng quân một trận còn hơn.
Quay trở lại nơi ở của mình, hắn không nhìn thấy bóng dáng Phúc bá đâu cả, với ông lão đã bán rẻ mình cho Tiêu Ngọc Sương này khiến Lâm Vãn Vinh trong lòng vô cùng tức giận. Hơn nữa hễ nghĩ tới những gì đã trải qua cùng với Tiêu nhị tiểu thư ngày hôm nay, cũng thật sự là một kì tích, thần công đánh vào mông lại có thể thuần phục được tiểu nha đầu đó. Lâm Vãn Vinh không thể không cảm thán, không ngờ vận may của mình lại tuyệt như vậy.
Buổi sáng ngày hôm sau, Lâm Vãn Vinh vừa tới thư phòng thì lại thấy trong tay biểu thiếu gia cầm một bức tranh chữ nói:
-Tiểu tử này giỏi thật, hoá ra là nhà ngươi thâm tàng bất lộ.
Lâm Vãn Vinh không biết hắn ta có ý gì, liền cười nói:
-Nhưng không biết thiếu gia muốn hỏi chuyện gì?
Biểu thiếu gia đưa bức tranh chữ trong tay cho Lâm Vãn Vinh nói:
-Ngươi hãy tự đi xem đi.
Đây là một bức tranh giấy lớn, màu mực thấm qua giấy lan ra chung quanh đằng sau, nét bút đều đặn rõ ràng. Bút tích trên giấy ngay ngắn thanh tú, nếu như so sánh với Đổng Xảo Xảo thì cũng có phần nhỉnh hơn, hễ nhìn là biết đấy là nét bút của nữ nhi, nội dung bức tranh chính là bài thơ mà Lâm Vãn Vinh ngâm tối qua.
Bài thơ này chỉ có Lâm Vãn Vinh và Tiêu Ngọc Sương hai người biết mà thôi, không cần nói nữa, chắc chắn là do Tiêu nhị tiểu thư viết. Không ngờ rằng nha đầu này tuy ngoan cố cổ quái, tuổi lại nhỏ, mà nét bút lại đẹp như vậy, trước đây quả là đã xem thường nàng ta rồi.
-Đây là bức tranh hôm nay biểu muội viết tặng ta đó, nàng nói đây là do ngươi sáng tác, Lâm Tam, ta lại không hề phát hiện ra, nhà ngươi còn có tài năng này nữa, quả là ta đã coi thường nhà ngươi quá rồi.
Biểu thiếu gia nói với giọng hầm hừ, bài thơ này hắn đã đọc qua mấy lần rồi, không ngờ rằng một kẻ hầu người hạ lại có thể có tài năng như vậy, làm sao có thể không khiên hắn tức giận chứ. Hắn tự biết chuyện nhà mình, muốn hắn có tài hoa này e rằng chỉ có đầu thai khiếp sau làm người lại thì mới có thể.
Tây Tịch tiên sinh nhìn thật kĩ Lâm Vãn Vinh rồi nói với giọng cung kính:
-Hoá ra tiên sinh dấu nhiều tài không tỏ ra ngoài như vậy, đệ tử xin thụ giáo.
Lâm Vãn Vinh vội vàng nói:
-Làm sao có thể nói vậy được, vãn sinh chỉ là ngẫu nhiên mà làm ra nó thôi, chứ đâu có đại lễ được bằng tiên sinh đây.
vị Tây tịch tiên sinh này quả là người thật thà, thấy học vẫn người khác hơn mình liền hạ tiết, cũng không cần biết tới danh tiếng học vấn của họ ra sao.
Vốn hắn chỉ muốn đùa tiểu nha đầu kia một chút thôi, ai biết rằng tiểu nha đầu đó lại không kín tiếng, khiến cho Lâm Vãn Vinh nổi trội, trong lòng Lâm Vãn Vinh không được vui lắm. ‘Phẫn trư cật lão hổ’, đây mới thú vị, tiểu nha đầu này rõ ràng là cố ý làm khó dễ cho ta.
Cự tuyệt lời thỉnh mời học vấn mạnh liệt của Tây tịch tiên sinh, trong lòng Lâm Vãn Vinh cũng tức giận vô cùng, nha đầu Tiêu Ngọc Sương đó chẳng phải chơi xỏ mình sao, rõ ràng biết mình không có hứng thú với thơ văn, lại còn tuyên truyền loạn lên, lẽ nào hôm qua đánh vào mông ả vẫn còn chưa đủ sao.
Thấy biểu thiếu gia bộ dạng không vui chút nào, Lâm Vãn Vinh liền vội vàng nói thấp giọng xuống:
-Thiếu gia, không cần lo lắng, thật ra bài thơ này là …do ta sao chép lại thôi.
Biểu thiếu gia mắt bỗng sáng rực lên:
-Thật vậy ư?
Lâm Vãn Vinh gật đầu giọng trịnh trọng nói:
-Đương nhiên rồi. Người thử nghĩ xem, thiếu gia anh minh thần vũ như vậy còn không làm được thơ hay thì một kẻ hầu người hạ làm gia đinh như ta làm sao có thể làm được chứ?